NHỮNG CHUYẾN ĐI TRONG ĐỜI

Sống - Đi - Viết. Hòa mình giữa những Kỳ thú Thiên tạo. Tận hưởng những cảm xúc thăng hoa. Trải nghiệm những giây phút tuyệt diệu của cuộc sống!

My Photo
Name:
Location: Hà nội, Vietnam

Đặc điểm nổi bật: Độc đáo & cuốn hút Phương châm: Sống & làm việc theo đam mê

Friday, March 30, 2018

Gold Coast - Trở lại Úc

Gold Coast - sự giải thoát thất bại 

(chuyện chưa tiết lộ)


3/1/2018

Tôi vừa mừng vừa bực khi Rolf sang từ sớm nói rằng bố đồng ý trở chúng tôi đi Gold Coast hôm nay. “Phải nhanh lên. Tôi không muốn đi vào giờ cao điểm, tắc đường”. Mới hôm qua bố cứ liên mồm nói rằng chúng tôi hay thay đổi, rằng không thể hiểu nổi tại sao chúng tôi cứ nằng nặc đi Gold Coast 

(thực ra là chỉ có mình tôi là háo hức. Phần vì tôi sẽ gặp một cậu chàng trẻ đẹp đang chat trên skout. Phần vì bị “giam cầm” nơi rừng rú gần hai tuần khiến tôi cuồng chân, chán chường đến vô độ. Tôi đang cần sự sôi động. Tôi đang cần được thoải mái. Ấy vậy mà từ hôm sang chỉ quanh quẩn chính ở Pilly Willy, giữa một khu rừng rộng mười nghìn hecta với những con người đa phần xa lạ, vài người trong số họ tỏ ra khó chịu, xoi mói mọi lời nói hành động của tôi. Tôi chưa bao giờ yêu rừng nhiều đến vậy, chưa bao giờ ở với rừng lâu đến vậy. Tôi nhớ biển – mối tình đầu đời. Tôi nhớ cảm giác được trút bỏ trong bộ bikini, xoay tròn dưới nước, mặc cho nước biển mơn trớn làn da mềm mại của tôi. Tôi nhớ khung trời đầy nắng, đầy gió, những con sóng xô bờ…tôi nhớ sự tự do của mình!).

Thôi thì với sự sung sướng sắp có được, tôi “tha thứ” cho Rolf vì sự thay đổi đường đột này. Những tưởng hôm nay tôi sẽ phải bắt xe buýt từ Mullumbimby đi Gold Coast một mình. Như vậy vừa tốn tiền, vừa không thuận tiện. Lilly Pilly cách trung tâm Mullumbimby hơn 5 km. Không có phương tiện công cộng. Đi bộ thì quá xa. Nhờ thì phiền phức.

(Lúc đó tôi chưa biết có thể ra đường vẫy xe đi nhờ bằng cách giơ ngón cái lên. Có cậu Aussie từ Brisbane mách vậy. Cậu bảo ở Úc, nếu ở những vùng xa, đặc biệt trên núi thì vẫn sẽ có người tử tế dừng lại cho đi nhờ nếu tôi may mắn. Sau này thì có người nói đôi khi cũng không an toàn. Lòng người khó đo. Thời thế đã thay đổi. Trong xã hội hiện đại này làm sao dám chắc mọi người đều hiền lành, tử tế thực sự?! Dù ở Úc khá là an toàn. Nhưng vấn đề là bạn không thể chắc có gặp phải dân di cư, dân tứ xứ đang lưu trú trái phép, những kẻ nghiện ngập, tay anh chị vừa ra tù? Dù là không nhiều nhưng cũng có thể có. 

Quy chung lại, nếu nghĩ kỹ vậy thì bạn sẽ luôn trong trạng thái nghi ngờ hết mọi thứ trong đời. Từ khi sang Úc, tôi đã rất yên tâm. Tôi đã phó mặc cho tiếng tăm tốt đẹp về con người và đất nước này. Bằng chứng là, nếu bạn đọc bài trước đó của tôi, “nên theo nhu cầu nhục dục hay tiếng nói con tim”, bạn sẽ thấy là tôi còn dám đi riêng với Luke từ Lilly Pilly đến Whian Whian khi trời tối. Tôi còn ở với cậu một mình, giữa làng Hippy. À thì cũng có đôi lúc nghe P dọa tôi đã không khỏi lo sợ, đề phòng. Tôi thậm chí còn chụp lại toàn bộ cảnh trí, gửi cho P hết mọi thông tin phòng khi có gì xấu xảy ra. Lúc đó, khi ngồi cùng Luke trong căn nhà Luke thuê tại rừng Whian Whian, trong đầu tôi đã có lúc diễn lại một vài cảnh như trong phim vụ án ít ỏi nào đó tôi từng xem. Tôi còn tưởng tượng nếu giờ Luke làm gì đó sai trái thì tôi sẽ thế nào…).

Tối qua tôi đã cảm thấy bế tắc. Tôi mong mỏi được gặp bạn mới biết chừng nào. Tôi mong được dìm mình trong làn nước biển trong xanh biết dường nào. Tôi thèm ăn hải sản nữa. Suốt mấy ngày ở đây, mọi người ngộ thịt cừu, thịt bò đến độ phần lớn các bữa ăn chính, món ăn chính đều làm từ hai loại động vật mùi ngây ngây đó. Tôi thì không thích thịt bò, tôi không biết ăn thịt cừu.

Suốt đường đi Gold Coast, dù đường vắng hơn Việt nam rất rất nhiều lần, Rolf không ngừng than vãn khi nghe đài báo đường hôm nay sẽ đông gần ngã rẽ vào Surfers Paradise. Có thể ùn, tắc trong vòng 15-20 km đổ lại. (Ùn tắc ở Úc nhé, không giống khái niệm ở Việt Nam. Ở Úc, nếu bạn không thể đi liên tục, nếu bạn phải giảm tốc độ đi chầm chậm thì đã là tắc đường. Còn ùn, ở đây thì ngay cả khi bạn không thể đi hết tốc độ tối đa cho phép theo từng cung đường họ đã gọi là ùn. Nếu so với Việt nam, đặc biệt đô thị lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh thì quá khập khễnh).

Tôi cứ phải nhắc đi nhắc lại rằng có nhiều bãi, không nhất thiết vào Surfers Paradise, có thể vào mấy bãi đầu vắng hơn như Burleigh Heads, Broadbeach hay Mermaid beach. Steven và một cậu trên skout (tôi quên hẳn tên) nói là ở đó mới, vắng, đẹp hơn. Thực ra do Rolf không biết, không thích Gold Coast nên bố cảm thấy ngợp với sự đông đúc, đường xá xa lạ thì đúng hơn. Gold Coast không tệ đến thế, như lời Rolf, Hans không ngớt lên án từ hôm qua.

(Thì cứ cho là dân Trung Quốc quá giàu và quá ngông. Có thời họ thi nhau sang đây mua căn hộ tại Gold Coast xong bỏ trống. Họ đâu cần cho thuê. Họ đâu cần ở. Họ thừa tiền. Sau đó, chính phủ Úc phải ban lệnh cấm bán cho người Trung Quốc. Những người đã mua thì sẽ bị yêu cầu phải ở hay cho thuê một thời gian nhất định trong năm. Tránh tình trạng nhà thừa, đất thiếu trong khi nhu cầu du lịch đến Gold Coast ngày càng gia tăng).

Vừa mới bắt đầu vào Collangatta tôi đã bắt đầu thấy như được sống lại. Những bãi biển trải dài, xanh ngắt. Biển ơi, tôi yêu chàng biết bao. Tình yêu của tôi với chàng chưa bao giờ phai mờ theo năm tháng. Dù đôi lúc có cách xa ngàn trở suốt bao năm dài.

Rolf lạc đường, chúng tôi chạy vòng vòng mãi không ra được đường chính để tới Burleigh Heads. Sau một hồi loanh quanh, Rolf vô lý đến độ định quay về Mullumbimby. Tôi phải can mãi. Ba người bạn đi cùng thì dửng dưng. Với họ thì miễn là ra đường, ăn ngon, họ chẳng quan tâm cảnh có đẹp, có lạ hay không. Tôi gần như nổi cáu với quyết định phi lý của Rolf. Chúng tôi không thể đi mấy chục km đến đây rồi lại quay về khi chỉ còn vài km là tới bãi chính đầu tiên của Gold Coast. Máu tôi sôi sục. Tôi không biết mình sẽ nói gì, làm gì nếu Rolf thực sự quay về.

Cuối cùng Rolf cũng trấn tĩnh lại khi định vị chỉ đường dẫn được ra đường cái lớn để đi Burleigh Heads. Gold Coast và tôi sao vô duyên với nhau như vậy. Sao đến với nhau vất vả như vậy. Ban đầu là Steven. Nhà anh ở ngay Gold Coast nhưng anh lấy đủ lý do khuyên tôi thay đổi kế hoạch gặp ở Sydney mấy ngày sau đó. Lý do nào là anh nhiều khách đến thăm, anh bận công việc…Tôi có nói đến ở nhờ anh đâu. Tôi chỉ nói em sẽ đi Gold Coast nên có khi chúng ta có thể gặp uống nước trò chuyện một lúc sau ngần ấy năm chia tay tại Singapore. Anh đâu bị cầm tù hay bị theo dõi sát sao đến độ không thể ra ngoài một hai tiếng. Chỉ là lý do này nọ. Chỉ là anh chưa đủ nhiệt tình (sau này anh thú nhận là anh “có vấn đề” với việc gặp tôi. Anh thấy tôi là người khó để giải thích với gia đình. Kỳ lạ! Chúng tôi đâu phải cặp tình nhân vụng trộm. Như  luôn nói với anh khi còn ở Singapore và sau này chat qua skype, chúng tôi chỉ luôn là những người bạn tốt, thân nhau dù xa cách). Tiếp đến, hết Hans rồi Rolf “nhảy” lên từ chối đưa chúng tôi đi Gold Coast khi được hỏi. Rồi vừa nãy, gần tới nơi lại suýt nữa quay về. Rồi người bạn trên skout đang ở ngay gần đây cũng lý do này nọ…

Đỗ xe vào tầng hầm một tòa nhà thương mại, năm chúng tôi háo hức lên cầu thang, (nói cho có tinh thần. Chỉ mình tôi là liên tục hấp háy với Gold Coast mà thôi), sau một lúc Rolf loay hoay quá lâu bên máy trả phí gửi xe tự động. Thông cảm thôi. Rolf nhiều tuổi. Rolf lại vốn dĩ không thích những thứ hiện đại, máy móc.

Những tòa nhà, khách sạn cao tầng, những dòng người qua lại đông đúc chưa bao giờ hấp dẫn tôi đến vậy. Tôi tự giam trong rừng quá lâu rồi! Như một “con ngố” lên tỉnh lị, tôi ngơ ngác ngắm nhìn, hít hà hơi biển sâu vào lồng ngực. Đây mới là nơi đáng trải nghiệm, ở lại.

Do nhu cầu khác nhau, chúng tôi tách ra làm ba nhóm. Hai vợ chồng đi mua sắm, hai người đi dọc biển. Tôi có “nhiệm vụ” quan trọng hơn. Tôi cần đi tìm khách sạn để ở lại vài hôm. Một mình. Buổi chiều bốn người họ sẽ về lại Pilly Willy. Tôi không muốn. Tôi không thể. Tôi sẽ trầm cảm trở lại khi về đó thêm gần một tuần nữa. Mồng 8 chúng tôi mới đi Sydney. Biết làm gì cho hết thời gian còn lại trong khu rừng rú đó, với đa số những người chỉ thích ăn, ngủ, tán phét, đánh bài!

Đúng vào summer school holiday. Tôi thừa biết dịp lễ này trong năm thì Gold Coast sẽ rất đông, giá rất cao. Tối qua ngồi tìm sơ sơ đã hơi ngỡ ngàng. Úc vốn dĩ rất đắt đỏ. Nhưng không thể ngờ khách sạn ở Gold Coast đắt vậy trong dịp summer school holiday này. Mà thật trùng lặp. Phải đến ngoài mồng 8 mới hết cao điểm. Lúc đó thì tôi đã rời đi Sydney.

Tìm một hồi trên agoda, expedia, booking.com, airbnb nhưng không ra được chỗ nào còn trống hợp lý. Toàn khách sạn 4-5 sao giá cao chất ngất hoặc một Airbnn nào đó thì quá xa nơi chúng tôi đang dừng chân. (Tìm được một chỗ có vẻ hợp lý thì Rolf từ chối đưa tôi ra đó với lý do không tiện đường về!) Tôi quyết định thử vận may bằng trực giác của chính mình. Tôi hỏi mấy người địa phương, tìm vào mấy khu căn hộ cho thuê. Thật không may, nơi có thì chỉ còn loại hai phòng ngủ, nơi khác thì chỉ còn có đêm hôm sau rồi cách thêm một đêm mới lại có tiếp. 

Dọc đường đi, trên ban công các tòa biệt thự, căn hộ cho thuê khu Burleigh Heads đó, có biết bao người đang thong thả hưởng thụ những giây phút thư giãn của họ. Những gia đình vui vẻ, trẻ con tung tăng chạy ra hướng biển. Có anh chàng nào độc thân trên kia còn phòng cho tôi thuê cùng hay thuê chung không? Tôi tuyệt vọng đến vậy rồi đó! Thậm chí có một vài giây tôi còn định đứng lại mở skout ra quét. Nếu may mắn, sẽ tìm được một người mới quen, một chỗ qua đêm.

Thoáng tiếc vì từ chối mấy mối chào mời tối qua. Một anh già nói sẵn sàng mời tôi đến ở cùng. Một anh trẻ khác thì cuồng nhiệt hơn luôn miệng nói “Honey, come and stay with me. We can do something naughty together”! Giá tôi còn trẻ, tự tin, phóng đãng đến độ bất chấp mọi thứ đến ở thử với chàng phi công nồng nhiệt đó. Hay có thể cố lừa phỉnh mình đến với anh già ngoài năm mươi kia. Đơn giản là tôi không thể. Tôi vẫn luôn trong vòng an toàn của mình. Tôi vẫn luôn bao bọc quá mức bản thân, dù thời điểm này, có còn nhiều nhặn đâu để mất thêm!

Được sự gợi ý của một nhân viên trực khu căn hộ tôi vừa hỏi thuê không còn phòng, tôi rảo bước về hướng 4WD Supacentre. Anh ta nói, trên đường, nếu may mắn, tôi có thể tìm thấy một vài Airbnb, hostel, motels, homestay còn phòng trống.

Đi mãi, đi mãi. Chân đã mỏi nhừ, đau rát vì không chọn đúng loại dép đi bộ. Đâu có biết phải đi nhiều thế. Rời khu đường chính ra hướng biển, tôi rẽ phải sang khu xa lộ nơi được cho là có thể tìm thấy cơ may ở lại của mình. Tôi hoa mắt hay tôi mong chờ đến độ vừa nhìn thấy một tòa nhà ghi gì đó có kèm chứ Lodge, tôi nhảy bổ vào. May quá gặp một anh đang ngồi hút thuốc, tôi hỏi lối lên quầy lễ tân vì chỗ đó giống như tầng hầm để xe, không thấy cửa vào. Anh ngơ ngác trả lời không có quầy lễ tân. Nếu tôi quen ai, lên căn hộ nào thì phải gọi họ xuống đón, mở cửa cho lên vì đây là Resident Lodge. Ôi trời! Cứ mắc bệnh nghề nghiệp không đúng chỗ. Có phải như ở Việt Nam đâu, cứ có từ Lodge là khu cho thuê, nhà nghỉ. Thất vọng. Xấu hổ. Tôi uể oải cảm ơn ra, đi gần như chạy ra ngoài, đi tiếp về hướng “miền đất hứa” ngoài xa lộ.

Đi mãi vẫn không thấy dấu tích nào mới của một Airbnn, hostel, motel, homestay, B&B, tôi dừng chân nơi ngã tư, phó mặc cho cả một gã say rượu khi hỏi gã có biết Airbnn, hostel, motel, homestay, B&B cho thuê nào gần đây không. Mặt gã đỏ lự. Gã đang lim dim, ngà ngà say giữa ban ngày. Tôi mong gì cơ chứ. Gã nói líu ríu gì đó tôi không hiểu. Tôi không sợ gã. Đang là giữa phố, sáng choang. Tôi chỉ tự thất vọng với chính mình. Gã chắc cũng không hiểu tôi hỏi gì hay gã đang nói gì.

Cố rốn thêm một khu nữa, tôi thở phào khi tìm thấy biển hostel. Cầu trời cho có một phòng, dù bé bằng một phần mấy cái chỗ tôi đang ở nhờ ở Lilly Pilly thôi tôi cũng chịu. Dù đắt hơn cả khách sạn 4 sao ở Hà Nội tôi cũng chịu. Miễn tôi có thể ở lại đêm nay. Tôi đã tuyệt vọng đến mức đó! Tôi đã gần như cầu xin ông trời ban cho tôi một chút may mắn hiếm hoi. Không hề động lòng! Hết là hết. Tôi ngao ngán đi ra khi biết mình chỉ chậm chân hơn đôi bạn nước ngoài vào trước tôi vài phút. Họ đã thuê mất phòng trống cuối cùng của hostel tối hôm đó.

Tôi giận mình. Lẽ ra tôi không nên mất thời gian bên gã say. Tôi không nên nghỉ quá lâu trên đường, gần những khách sạn 5 sao, với suy nghĩ giá còn phòng trống nào đó giá chỉ hơn 100 AUD một đêm thôi. Tôi không nên quá tùy hứng vào summer school holiday ở Úc, tại Gold Coast. Tôi đã chậm chỉ có năm phút. Năm phút ở những thời điểm khác thì đâu có là gì. Chỉ là ở đây, trong hoàn cảnh này. Năm phút “định mệnh” đã “cướp” đi phòng trống còn lại trong một hostel duy nhất tôi tìm được sau suốt gần hai tiếng đồng hồ, quanh khu W Burleigh Road.

Bạn tôi nhắn liên tục giục tôi quay về điểm hẹn để trở về Pilly Willy. Máy gần hết pin. Mệt. Khát. Nản. Tôi lê bước về hướng Stockland Burleigh Heads shopping center, nơi bạn tôi đang chờ. Tôi đã mất phương hướng. Tôi đã mất quá nhiều thời gian đi trên đường. Sao tôi không tĩnh tâm lại để tìm trên mạng rồi mới đi. Tôi từng làm ở OTA, tôi rất thạo cách tìm thông tin cần thiết cho người khác. Sao lần này tôi rối bời đến độ không thể tìm một chỗ qua đêm cho chính mình.

Bạn tôi thay đổi. Họ nhắn tôi không cần qua Stockland Burleigh Heads shopping center nữa mà qua thẳng chỗ cửa hàng phía trên bãi xe luôn. Tôi hối hả lao về hướng đó. Đến nơi, hai trong số họ vẫn đang thong tha ngắm, thử quần áo. Tôi bực mình không thốt lên lời. Sao tôi luôn là người phải đúng giờ, phải vội vã để không sai hẹn, thất hứa. Còn bất kể người nào khác, nếu có sai với tôi thì cũng chẳng ai ý kiến, phàn nàn. Rolf không thích những vẫn kiên trì chờ P. Thậm chí còn đi ra đi vào ngắm, bình luận chiếc váy P đang thử.

Máy hết pin. Tôi không còn lấy một cơ hội nào để tìm một phòng trống vào phút chót. Tôi bực bội, chán nản nhắn tin cho người bạn, ở cách Burleigh Heads hai mươi phút đi xe, rằng tối nay chúng tôi không thể gặp như đã hẹn. Tôi sắp về lại Lilly Pilly, nơi cuối cùng tôi muốn về hôm nay.

Vẫn còn đủ tiền nếu tôi ngông cuồng thuê căn hộ hai phòng ngủ với giá hơn 400 AUD một đêm tìm được trước đó. Nhưng nếu bốn đêm thì số tiền không phải là nhỏ. Rồi đồ đạc chưa đóng. Sân bay lại không phải hướng này. Tôi đã đặt vé máy bay từ sân bay Ballina đi Sydney vì nghĩ rằng nếu đi từ Lilly Pilly sẽ gần, tiện hơn. Khi đó, đã ai quyết định đi Gold Coast đâu. Rồi mất thêm mấy chục AUD đi xe buýt từ Burleigh Heads đi sân bay Ballina…Bao phiền phức, chi phí phát sinh. Liệu có đáng không cho một phút bốc đồng đến vậy.

Tôi đầu hàng. Lết theo mọi người. Lên xe.

Suốt đường về tôi gần như im lặng. Quá thất vọng. Quá chán nản. Lần “giải thoát” thất bại. Tôi lại phải quay về Lilly Pilly giữa những con mắt xoi mói, những lời nói bóng gió, khó nghe.

Lần đầu tiên trong đời tôi làm theo tùy hứng. Đột ngột quyết định quay lại Úc sau 11 năm xa cách. Đột ngột bỏ việc làm mà chưa xác định rõ tương lai. Đột ngột quyết định thoát khỏi khu rừng trên đường Lilly Pilly buồn tẻ (dù vẻ đẹp cũng khá cuốn hút và tôi cũng có những giây phút thư giãn thực sự trong hai hôm đầu tiên) khi chỉ còn vài ngày sẽ được tự do ở Sydney, quyết định vào phút chót trong summer school holiday ở Úc, tại Gold Coast

Sự thất bại cho những tùy hứng đó hoàn toàn dễ hiểu. Chỉ là tôi không cam tâm trở lại nơi ấy, nơi tiếng nói choe chóe hàng ngày cứ đập vào tai. Nơi đã trở nên quá tẻ nhạt với thời gian dành cho nấu nướng, ăn uống, dọn dẹp nhiều hơn thăm thú, tắm biển.

 Tinh thần tôi chưa ổn định. Vui, buồn lẫn lộn. Tôi thấy cô đơn vô cùng tận. Đặc biệt vào lúc này. Tôi thực sự thèm một nụ hôn say đắm, những lời nói ngọt ngào, sự vuốt ve dịu dàng của người yêu tôi. Ai yêu tôi?! Không có ai. Tôi lại nghĩ về những bộ phim sến sẩm trên DIVA, về những hình mẫu cao xa chưa bao giờ, hay không bao giờ tôi có thể với tới. Đó cũng là một cách. Khi ta thấy tuyệt vọng. Nó chới với nhưng lại giúp ta có động lực để vui trong chốc lát khi tự phỉnh lừa mình.

Đám đông khác biệt xung quanh khiến tôi càng trở nên lạc lõng. Tôi không biết mình đang ở trạng thái gì. Tôi cần một sự thay đổi vượt bậc, một chỗ dựa tinh thần vững chắc. Nhưng lúc này, ở đây, đâu có ai! 

Tình yêu của tôi ơi, anh ở đâu giữa cuộc đời? Anh ở đâu giữa dòng người? Sao anh không nỗ lực hơn để tìm đến với tôi?!

Labels: , , , , , , , , , , ,

Đài Loan - nơi sao chổi xuất hiện


Chiều, 21/2/2018

L và B đi về khi tôi lơ mở tỉnh ngủ. Có tiếng Bíp. Hóa ra tin nhắn của Luke. Tiếng gõ cửa làm tôi giật bắn mình.

B mặt buồn thiu vì mệt hay vì lý do khác như L nói là nhớ “em yêu”?! 

L bảo: B nó đang trống vắng chị ạ. Tôi cố tạo chút hài ước với hy vọng thay đổi tâm trạng cho B. Tôi bật to bài “Trống vắng” của Phương Thanh song ca với Tuấn Hưng. Loa điện thoại của tôi không được hay hoặc là bài hát không đúng tâm trạng. Tôi chẳng cảm thấy gì. Không biết B thì sao. Cậu chàng im lặng đến khó tả.

Tôi vẫn đang mải nghĩ đến nội dung tin nhắn của Luke. Cứ như có người xui khiến. Tại sao Luke lại nhắn cho tôi khi tôi vừa nghe một bài giảng ngắn về sự tha thứ trên vô tuyến (một trong những kênh phát bằng tiếng Anh hiếm hoi thu hút sự chú ý của tôi trong buổi chiều một mình ở khách sạn). Thực ra chỉ mới gặp nhau một lần, vài ba câu chuyện, nhưng Luke là người đầu tiên mang lại cảm xúc khá đặc biệt cho tôi sau một thời gian dài.

Tôi ngạc nhiên sao tôi không chặn số của Luke. Thường thì tôi “thù dai” hoặc tôi luôn sợ cảm giác mong chờ một điều gì đó trong vô vọng nên ai “phụ” hay làm tôi buồn giận là tôi sẽ chặn số để người đó không liên lạc được với tôi nữa.

Tôi vẫn còn nhớ như in ngày tôi gặp Luke. Cái cảm xúc rạo rực khi Luke xoa nhè nhẹ bàn tay tôi vào tối đó, trên đường đưa tôi từ Whian Whian về Wilson’s creek. Nhưng tôi có nên để Luke quay lại cuộc đời mình, mang lại những cảm xúc ngắn ngủi, dễ chịu, rồi bất chợt quay ngoắt lại với lý do ngớ ngẩn vậy nữa không?!

Lúc trước khi xem chương trình trên vô tuyến, tôi đã tự nhủ sẽ tha thứ tất cho nhẹ lòng. Tha thứ cho bất kỳ ai làm tổn thương tôi, làm đau lòng tôi. Nhưng tôi vẫn sợ Luke không ổn định về tinh thần như thế, Luke sẽ lại một lần nữa khiến tôi tổn thương. Dẫu biết vậy, tôi vẫn không nghĩ quá nhiều khi trả lời tin nhắn của Luke. 

Mới trưa nay tôi còn khuyên một người bạn nhỏ tuổi hơn hãy là chính mình, hãy cứ yêu cho dù có bị tổn thương. Bởi lẽ “người biết yêu là người giàu cảm xúc nhất trên thế gian”. Vậy tôi hãy cứ yêu thương nhỉ!

Đây chưa phải là Tình yêu. Với Luke chỉ là một sự xao động, một kết nối mong manh nhưng hiếm có giữa tôi và một chàng Aussie trẻ hơn tôi một Giáp.

Tôi giận mình vì lúc trước buột miệng nói chuyện chúng tôi chỉ như  một trò đùa. Luke với tôi không chỉ đùa vui với nhau như những cuộc trò chuyện khác trên Skout, tinder. Luke & tôi quá nghiêm túc với tình cảm của mình và người khác. Chúng tôi đều mỏng manh, tôn trọng người khác quá, đến độ tự làm tổn thương chính mình.

Trong tin nhắn, Luke nói là Luke rất hối hận khi không gặp tôi ngày 8 tháng 1 như đã hẹn. Tôi không chấp nhận lý do Luke quá bận. Nhưng tôi chấp nhận lời xin lỗi. Đôi khi tôi cũng nghĩ quá nhiều, vội vàng nói hay làm điều gì đó tổn thương người khác. Vậy nên tôi hiểu Luke. Tôi tha thứ cho Luke!

Tôi thấy nhẹ nhõm. Con người tôi vốn dĩ như thế. Tôi không thể quá gồng mình, tỏ ra cay độc để “trả thù” đời. Rốt cuộc làm vậy người tổn thương nhiều nhất lại là chính tôi.

Tôi ngẫm lại triết lý do Cha bề trên rao giảng trên vô tuyến lúc nãy: Bạn không thể, không nên thay đổi người khác. Bạn chỉ có thể, chỉ nên thay đổi chính mình. Có thể sau khi bạn tha thứ cho một ai đó, người đó lại sẽ làm tổn thương bạn một hay nhiều lần nữa, nhưng đó là do họ không thể thay đổi bản thân chứ không phải do lỗi ở bạn. Vậy nên, bạn hãy cứ tiếp tục tha thứ, tiếp tục vui vẻ, không hận thù dù người đó vô tình với sự tha thứ cao cả của bạn.

L ngắt mạch suy nghĩ của tôi khi nhất định phải ra bờ biển ngắm hoàng hôn. 

Gió lộng. Se se lạnh dù vẫn còn nắng. Bờ biển hoang sơ không có chỗ nào ngồi. Chọn mãi mới được chỗ khuất gió một chút, hai chúng tôi ngồi bệt xuống cỏ, bên cạnh một đôi trai gái người địa phương (thì nói tiếng Trung nên mặc định là người Đài nhỉ!)

Tôi ngồi viết lách, thỉnh thoảng đọc, trả lời tin nhắn của Luke. Lam ngồi ngắm biển, tay cầm quyển sách ưa thích của mình.

Có người nói với tôi: biển ở đâu chẳng vậy, có gì để ngồi hàng giờ, đi cả một chặng đường xa đến một bờ biển mới cho mất công. Nghe đã biết người này không có chút lãng mạn, xúc cảm đặc biệt nào trong đời. Với tôi, điều này nghe thật phi lý. Mỗi con song với tôi đã khác chứ đừng nói đến mỗi bờ biển. 

Tôi có thể ngồi với biển cả ngày chỉ để nghe biển “thì thầm” với tôi những bản tình ca tôi muốn tạo nên theo cảm xúc. Tôi có thể ngồi với biển cả tuần chỉ đơn giản là thả hồn chờn vờn trên những ngọn sóng nối đuôi nhau xô bờ. Những lúc như vậy, tôi thấy lòng mình dịu nhẹ, những đau buồn lan ra, tan biến như bọt biển ngoài khơi xa. 

Tôi một lòng chung thủy với biển. Một lòng hướng về những nơi có biển. Dù bất kỳ ở đâu, xa xôi hay đang ngồi trước biển như lúc này.

Tôi và Luke trò chuyện khá lâu qua Viber dù hơi phân tâm khi L đang cao trào câu chuyện của mình. Hóa ra tôi đã chặn Whatapps của Luke nên sau đó Luke cố nhắn tin, gọi điện qua whatapps cho tôi không được. Rồi thế nào mà lại nghĩ ra tìm tôi trên Viber mới liên hệ được tôi hôm nay.

Luke chân thành nhận lỗi. Luke nhắc đi nhắc lại rằng Luke thực sự rất nhớ tôi. Luke lại khiến tôi mềm lòng. Cảm giác tối đó trên đường từ Whian Whian về Wilson’s Creek lâng lâng trở lại. Tôi lại thấy mình thật trẻ trung, xinh đẹp, như hôm nào tung tăng trong chiếc váy hoa hiệu Playboy bên cạnh Luke; ngây ngô bên những bông hoa dâu tây trong vườn nhà Luke; ngắm nhìn Luke hiền lành, dịu dàng lùa đàn gà vào chuồng khi chạng vạng…

Tôi là gái thành phố. Tôi chưa bao giờ thích nông thôn, rừng rú. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống ở nông thôn hay một nơi hẻo lánh như Whian Whian nơi Luke đang thuê nhà sống. Nhưng tôi thực sự yêu thiên nhiên, yêu loài vật. Không đến độ “cuồng” được như Luke. Tôi chỉ thường xem các chương trình về thiên nhiên hoang dã để thỏa mãn trí tò mò và tưởng tượng của mình. 

Tôi ước Luke sống ở một nơi khác, gọn gàng, sạch sẽ hơn nơi làng Hippy hiện tại. Người Hippy rất đơn giản, dễ tính đến không chịu nổi. Họ không phán xét Luke, không dạy bảo Luke phải thế này thế kia. Theo nhìn nhận, tôi còn hiểu là Luke sạch sẽ và tề chỉnh hơn dân Hippy xung quanh mà Luke coi là bạn thân, người nhà. Nhưng tôi không muốn Luke sống mãi như thế. Người Hippy yêu thiên nhiên thật. Có điều họ quá tự do, cổ lỗ đến độ kéo cả những người xung quanh họ quay trở lại “thời ăn lông ở lỗ”. 

Tôi không đòi hỏi Luke phải có nhà lầu, xe hơi đẹp, đồ vật trang trí sang trọng cho tôi (như Luke lo xa). Tôi chỉ muốn Luke sống đàng hoàng hơn, thành thị hơn một chút để nếu có dịp nào đó quay trở lại Úc, trước khi Visa một năm hết hạn, tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn lần đầu gặp nhau ấy. 


Tôi và L mỗi người chạy theo những suy nghĩ của riêng mình. Sao chổi vụt bay qua (hy vọng sao chổi thật chứ không phải do chúng tôi tưởng tượng). Hai đứa nhắm mắt ước điều mình mong muốn. 

Tôi chẳng ước gì cao xa. Không cầu tài, cầu lộc hay bất kỳ điều gì quá xa vời. Lúc đó, tôi chỉ ước mình sẽ có những giấc ngủ ngon không mộng mị. Ước cho các con tôi khỏe mạnh, ngoan ngoãn. 

Sao chổi vụt biến mất. Mặt trời cũng đã lặn tự khi nào. Gió mỗi lúc một lộng. Tôi run rẩy. Chiếc áo khoác mỏng không còn đủ ấm. L cũng co rúm lại trong chiếc khăn mỏng tang. 

Chúng tôi quyết định đi về phòng. Cũng đã đến giờ ăn tối. Còn phải xem B giờ đã khá hơn chưa…

(còn nữa)

Labels: , , , , , , , ,

Thursday, March 29, 2018

Đài Loan - đường đến Eluanbi Park

Đài Loan -  đường đến Eluanbi Park


Sáng, 21/2/2018

Tôi dấm dúi đưa bé bán hàng 120 đô Đài Loan (tương đương 120 nghìn tiền Việt) để mua cuốn sổ tay duy nhất còn lại trong siêu thị 7 Eleven gần bến xe buýt tại Genting. Tôi ngần ngại khi khai thật giá tiền với người bạn đi cùng, sợ em sẽ nghĩ tôi thật khó hiểu khi tiêu hơn nửa số tiền ăn và đi lại trong ngày cho một thứ không cần thiết với em. Tôi sẽ không đủ tiền ăn trong ngày trước khi chúng tôi có thể đổi được tiền.

Đã 12 giờ trưa, xe buýt vẫn chưa đến. B sốt ruột đi lại, chán nản vì chưa bao giờ đi chơi khổ như lần này.

Ba chúng tôi, ba người bạn mới quen, đến từ ba “thế giới” khác nhau, cùng quyết định đi chung một chuyến đầu năm đến Đài Loan.

Lại là một chuyến đầy ngẫu hứng nữa tôi thực hiện trong vòng hai tháng trở lại đây sau khi ly hôn và bỏ việc hồi tháng 12 năm ngoái. Tôi đã phó mặc hoàn toàn cho L với lý do muốn một lần trong đời được đi đâu đó mà không phải lên kế hoạch hay làm gì trước chuyến đi.

Kỳ thực đó chỉ là một phần sự thật. 

Đúng ra chuyến đầu năm vào mồng 3 Tết năm nay tôi dự định sẽ dành cho bé gái của tôi cái Tết đầu tiên, ở đâu đó, với mẹ và anh trai. Tôi đã không làm giống như mong muốn và dự định. Bé nhà tôi quá quấy, không ăn, không ngủ tốt khi đi chơi. Tôi thì quá mệt mỏi, chán chường để cố gắng. Hay đơn giản tôi đã bắt đầu học cách “ích kỷ”, cố gọi đó là cách “đúng đắn”: phải tự cứu mình trước. 

Tôi đã đổi ý đi với mấy người bạn, ngay khi tôi còn đang trong một cuộc “trốn chạy” khác trên đất Úc.

B và L càng ngày càng sốt ruột, hết kiên nhẫn vì xe buýt chưa tới. Họ bỏ tôi ngồi lại bến khi biết mười bảy phút nữa mới có xe để đi thuê xe máy tự lại.

Tôi không phiền lòng. Tôi không có gì vội vã. Vốn dĩ tôi chỉ định ra bãi biển gần khách sạn nằm lười, lên mạng hay viết lách gì đó hôm nay. Suốt hai ngày trước tôi đã đi lại quá nhiều đến phát ốm và đau khắp mình mẩy. Tôi không quen đi bộ nhiều đã đành. Tôi thường không đi bộ hay hoạt động quá mạnh được vào những ngày đầu kỳ. Còn nhớ khi thanh niên, tôi vật vã hơn rất nhiều, có lần còn phải bỏ cả thi nằm bẹp trong những ngày đó. Tôi đã không muốn giải thích nhiều. Có lẽ bạn tôi cũng không hiểu và thông cảm được.

Không có xe lại là một cái cớ tốt để nghỉ ngơi sau bữa sáng vội vàng lúc 10:30. 

Có một điều khiến tôi “đứng ngồi không yên”, giật mình thon thót mỗi khi có xe buýt chạy qua. Xe 9188 đi đến Eluanbi Park sẽ không dừng nếu không có người vẫy, giờ xe không cố định, không có giờ chính xác trên bảng thông báo vì tuyến này ít người đi. Éo le thay là bến chỉ có hai xe 9117 và 9188 dừng nhưng từ lúc chờ gần một tiếng tôi chỉ thấy xe 9189 chạy qua. Thật đau tim. Khác mỗi số cuối.

Cuối cùng tôi cũng thấy một xe 9188 vụt qua. Vẫy mãi không dừng, tôi cố chạy đến ngã tư vì thấy xe đang giảm tốc vì đèn đỏ. Tôi nhảy lên xe hỏi thì lái xe nói không đến Eluanbi Park dù tôi nhìn đi nhìn lại, hỏi đi hỏi lại đúng là xe 9188.

Quay lại điểm chờ, đợi thêm mười phút thì có một xe giống hệt mang số 9188. Tôi vẫy tay rối rít. Nhào ra, nhảy vội lên, vì xe không đỗ sát lề đường. May quá, lái xe nói “ok”.

Trên xe vắng tèo. Chỉ có ba người, cả tôi, thì một người xuống điểm dừng đầu tiên. Đến điểm dừng thứ hai thì có thêm ba bạn thanh niên trẻ, hai bạn người Trung Quốc nội địa và một bé người Tây Âu tôi quên không hỏi đến từ nước nào. Bạn đó nói tiếng Trung rất tốt vì đang học tại Trung Quốc nội địa.

Điểm dừng Eluanbi Park là điểm dừng thứ ba. Tất cả bốn người chúng tôi đều xuống, ngơ ngác tìm lối vào do lái xe đó chưa đến cổng chính.

Trao đổi thêm vài câu, ba bạn trẻ vào trước, tôi ngồi ngoài đường đợi B và L đang đến trên xe máy họ thuê như L nhắn.

Theo quan sát thì khách không quá vắng như tôi nghĩ nhưng do hầu hết đi bắng xe khách du lịch, taxi, xe riêng hoặc xe máy. Không mấy ai đi xe buýt công cộng như tôi.

Một lưu ý khi đi xe buýt công cộng tại Đài Loan: biển chỉ dẫn chỉ có tiếng Trung trừ một số điểm đặc biệt như Eluanbi Park. Lái xe cũng không nói nhiều tiếng Anh. Họ thường nghe hiểu một số câu đơn giản nhưng sẽ trả lời lại bằng tiếng Trung trong khi cố khua tay mô tả cho khách du lịch hiểu điều họ muốn nói.

Đi với L tôi có thêm nhiều trải nghiệm mới và học được thêm vài điều khi đi du lịch bằng xe buýt công cộng (đây gần như là lần đầu tiên trong đời). Tuy nhiên cần phải có kế hoạch tổng thể hơn và có phương án thay thế tức thời. Với 3-4 người đi thăm Eluanbi Park từ trung tâm chợ đêm Genting, thì phương tiện tốt nhất và hợp lý nhất là taxi, trừ khi bạn có kế hoạch đi thêm nhiều điểm khác cả nhóm.

Tôi không phán xét. Chuyến đi này là một trải nghiệm khác, tôi đã quyết định trao quyền leader cho L nên tôi sẽ đi theo cách của em. Em cũng mất nhiều thời gian, công sức lên kế hoạch, tìm kiếm. Tuy nhiên “bệnh nghề nghiệp” đôi lúc cũng khiến tôi “ngứa ngáy” lấy lại “quyền chỉ đạo” cho nhanh. Em nghĩ quá lâu, phản ứng quá chậm trong mọi tình huống.

Cuối cùng tôi quyết định đi vào Park và lên lighthouse một mình. Chờ quá lâu. Trời quá nắng nóng. Lighthouse Genting không cao và đẹp như mường tượng. Nếu đem so sánh với Lighthouse ở Byron tôi mới thăm tháng trước ở Úc  thì sẽ là một sự so sánh khập khễnh. Tuy nhiên, phải chăng bạn không nên so sánh. Bạn nên nghĩ tích cực rằng ít nhất bạn đang được đến một nơi mới, có trải nghiệm mới mà không phải ai cũng có như bạn vào thời diểm đầu năm mới, khi những người khác đang tất bật ở nhà nấu nướng, dọn dẹp hay tất tưởi trở lại nhịp sống thường ngày khi dịp nghỉ Tết Nguyên Đán đã hết.

Với tôi, thêm một điểm tích cực, ở đây tôi gặp nhiều người nói tiếng Anh hơn, nhiều người phương Tây hơn so với suốt mấy ngày qua tại Đài Loan. Thậm chí tôi thấy có những bạn trẻ phương Tây đi riêng lẻ mà không có người địa phương đi kèm như nhận định ban đầu.

Sau một hồi lộn đi lộn lại do phó mặc hoàn toàn cho định vị của google map, không lắng nghe theo chỉ dẫn thực tế của tôi, B và L cũng đến được cổng chính để vào tìm tôi trong lighthouse. 

B than với tôi ngay khi gặp lại “Em bắt đầu nghi ngờ về cảnh quan của Đài Loan”. Nhưng với B, đây là một điểm nhấn đẹp để chụp ảnh, quay video cho chuyến đi sau cả tối lang thang chợ đêm nhỏ xíu tối qua.

Chúng tôi theo con đường lát đá đi ra phía bờ biển. L buột miệng “giầy đi là để xước mà” khi tôi buột miệng than về đôi giầy của mình.

Tôi chợt nghĩ, có lẽ quan niệm đó đúng (dù rằng lúc đó có lẽ L phản ứng lại thì đúng hơn là quan niệm của em thoáng được đến vậy). Giống như khi bạn tìm được một anh chàng trẻ đẹp, nóng bỏng. Bạn cứ cố gìn giữ nhưng anh ta sẽ không mãi mãi thuộc về bạn nếu không phù hợp. Nếu bạn không để lại “dấu tích” thì anh ta cũng sẽ tìm người khác “tàn phá” mình. Như vậy bạn nên tìm cho mình một anh chàng phù hợp, giống như bạn nên đi một đôi giày phù hợp. Như vậy, bạn có thể đi đến bất kỳ điểm nào bạn muốn mà không phải gắng sức quá nhiều để gìn giữ cho giầy không xước hay không phải thay đổi quá nhiều để cho chàng trai của mình ở bên cạnh bạn lâu hơn.

Trở lại với con đường xuống điểm chụp ảnh ven biển. Không có gì đặc sắc. L tận hưởng cảnh quan theo cách của em. B mải mê ngắm hotgirl. Tôi lặng lẽ ngồi quan sát và viết. 

Ít nhất, mỗi chúng tôi, dù khác nhau quá nhiều, vẫn tìm được cách tận hưởng chuyến đi theo cách của riêng mình.

(còn tiếp)

Labels: , , , , ,