NHỮNG CHUYẾN ĐI TRONG ĐỜI

Sống - Đi - Viết. Hòa mình giữa những Kỳ thú Thiên tạo. Tận hưởng những cảm xúc thăng hoa. Trải nghiệm những giây phút tuyệt diệu của cuộc sống!

My Photo
Name:
Location: Hà nội, Vietnam

Đặc điểm nổi bật: Độc đáo & cuốn hút Phương châm: Sống & làm việc theo đam mê

Monday, January 01, 2018

Whian Whian - Trở lại Úc

Whian Whian - Nên theo nhu cầu nhục dục hay tiếng nói con tim?


30/12/2017:

Cuối cùng tôi quyết định gặp mặt. Ít nhất để không phải lăn tăn nói rằng, biết thế. Lâu rồi tôi mới lại có cảm giác háo hức, hồi hộp như thế khi sắp gặp một người đàn ông. Luke đến đón tôi lúc gần bảy giờ tối. Luke giống trong ảnh gần nhất nhưng không có được phong độ của bức ảnh mà tôi thích nhất. Bức ảnh đã khiến tôi nôn nao khi nhìn vào. Ai cũng có khoảnh khắc đó. Một thoáng diệu vợi, tuyệt đẹp của riêng mình.

Vậy cũng tốt. Tôi đã sợ Luke quyến rũ hơn như Luke tự nhận và tôi khó có thể kiềm mình. Nếu tôi không quá bị cuốn hút thì dễ cho tôi rút lui.

Luke đưa tôi từ Lilly Pilly về Whian Whian nơi Luke thuê nhà. Tôi mường tượng khác rất nhiều và thấy thất vọng đôi chút. Những nhánh hoa, vườn quả nho nhỏ không che đi được sự bừa bãi, lộn xộn xung quanh. Khi cùng Luke đi kiểm tra các nhà hàng xóm, tôi không còn cảm giác thoải mái, yên tâm nữa. Khu đó rất bẩn và xấu. Hỏi ra mới biết do toàn người Hippy sống. Tôi thích sự gọn gàng, sạch sẽ, hiện đại. Đương nhiên tôi thích thiên nhiên, loài vật. Nhưng thực sự sống hoang dã đến vậy thì tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi cũng không chắc mình có thể hoà nhập nổi. Whian Whian còn hoang vu hơn cả Lilly Pilly, nơi tôi đang ở với mấy người bạn.

Ấn tượng đẹp ban đầu không có. Tôi cảm thấy không được thoải mái cho lắm khi vào nhà. Vẻ luống cuống của Luke và mấy lời doạ của Phương khiến tôi đứng ngồi không yên. Tôi chưa sẵn sàng để chết tại đây. Cho dù cuộc sống của tôi đang bấp bênh trên mọi khía cạnh. Cho dù tôi chưa biết làm gì với cuộc đời mình.

Tôi quyết định về Lilly Pilly sớm hơn dự định. Cảm giác như muốn trốn chạy thật nhanh về nơi cho tôi cảm giác yên tâm hơn. Chúng tôi tiếp tục trò chuyện trên đường. Luke bỗng nhiên hỏi tôi có đang tìm kiếm bạn trai không vì Luke muốn có thể tiến đến tình cảm cao hơn tình bạn với tôi nếu có thể. Tôi chẳng biết nói sao. Thật lòng mà nói tôi cần một người bạn trai quan tâm, chăm sóc mình, người cho tôi chỗ dựa về nhiều mặt nhất có thể. Giúp tôi xua tan những phiền muộn bấy lâu. Tôi chưa có được cảm giác đó từ Luke. 

Khi Luke xin cầm tay tôi, khi Luke nhè nhẹ xoa lên làn da, nói rằng tôi thật đẹp, thật trẻ so với tuổi, cảm giác xao xuyến của tuổi trẻ chợt tràn về. Dẫu vậy tôi vẫn không chắc chuyện của chúng tôi sẽ đi đến đâu. Cứ cho rằng chúng tôi hợp nhau. Cứ cho rằng tôi có thể gạt bỏ nhu cầu vật chất một lần nữa. Cứ cho rằng tôi điên rồ đến mức yêu một người kém tôi đến mười hai tuổi. Vậy thì sao? Chẳng thể giúp gì cho tình trạng ngày càng xấu đi của tôi. Tôi lại mất ngủ, lại suy nghĩ. Con tim tôi lại đập nhanh hơn nhịp thường cần ổn định. Tôi và Luke đều nghĩ quá nhiều, đều quá nhạy cảm. Chúng tôi sẽ làm tổn thương nhau mất thôi. Luke khiến tôi nhớ về Markus. Tôi không bao giờ quên được đôi mắt mèo màu xanh kỳ lạ đó dơm dớm lệ vào đêm trước Năm mới, khi Markus nói với tôi rằng tôi đã làm tổn thương Markus khi dời xa anh sau cuộc cãi vã không đâu.

Tôi đã luôn cố quá cho mọi việc. Tôi chưa sẵn sàng đâm đầu vào một mối ràng buộc nào khác vào lúc này. Tôi ước mình có thể hư hỏng hơn, xuề xoà hơn, kiếm một phi công trẻ đẹp nào đó chỉ để vui chơi vài đêm cho thoả cơn nhục dục kìm nén bấy lâu. Nhưng tôi biết, tôi mới chỉ cố nói ra miệng cho có vẻ đã thay đổi được. Kỳ thực, tôi biết mình chưa sẵn sàng cho chuyến phiêu lưu trong tưởng tượng đó.  Người có đủ gan làm không bao giờ cần nói ra miệng.


Đêm dài quá. Trời bao giờ mới sáng. Tôi chót hẹn Luke đến bữa tiệc ngày mai tại nhà Rolf. Nhưng tôi sẽ phải từ chối thôi. Thà là bây giờ khi mọi chuyện chưa đến đâu. Tôi không thể để hai chúng tôi lấn sâu vào sự tổn thương. Chắc chắn tôi không muốn quay lại cuộc sống thiếu thốn, chật vật của Luke đang có. Chắc chắn tôi không chịu được cảm giác xa cách mà biết nếu muốn thay đổi mình phải tự đi cả quãng đường. Chắc chắn tôi sẽ lại tự kìm hãm mình, giam lỏng mình trong mối quan hệ tưởng tượng chưa đến hồi kết. Tôi là vậy. Tôi chưa thể cùng một lúc yêu hay quan hệ với nhiều người. Tôi chưa sẵn sàng cho bất kỳ cam kết nào vào thời điểm này. Tôi mới vừa thoát khỏi cuộc hôn nhân 14 năm. Tôi vẫn còn chưa “hoàn hồn”. Có lẽ Rolf nói đúng. Tôi cần một mình một thời gian. Tĩnh tâm để hiểu bản thân, để lấp đầy khoảng trống trong tim bằng nội lực của chính mình. 

Khỉ thật! Sao tôi chưa thể thoát ra mớ bòng bong của cuộc đời này nhỉ!

Labels: , , ,