NHỮNG CHUYẾN ĐI TRONG ĐỜI

Sống - Đi - Viết. Hòa mình giữa những Kỳ thú Thiên tạo. Tận hưởng những cảm xúc thăng hoa. Trải nghiệm những giây phút tuyệt diệu của cuộc sống!

My Photo
Name:
Location: Hà nội, Vietnam

Đặc điểm nổi bật: Độc đáo & cuốn hút Phương châm: Sống & làm việc theo đam mê

Monday, April 02, 2018

Lilly Pilly – Chàng phi công hờ


Sau vụ giải cứu bất thành tại Gold Coast, tôi càng muốn hàng ngày không phải lặp lại những cảnh đã diễn ra suốt hơn mười ngày qua tại Lilly Pilly. Không tránh được. Có người còn ra mặt phán xét, bảo tôi phải thế này, phải thế kia. Tôi đã cố lờ đi bằng việc sinh hoạt khác múi giờ, ngồi khác góc, bỏ một vài buổi dã ngoại tập thể để tránh họ. Nhưng dường như họ quá kiên trì hoặc có vấn đề quá mức với mong muốn kiểm soát người khác. Họ tranh thủ mọi nơi, mọi lúc khi chúng tôi chạm trán để khiến cho kỳ nghỉ của tôi mất dần, mất nốt những trải nghiệm thú vị.

Mấy ngày cuối cùng dài như vô tận. Tôi chỉ mong sao cho đến mồng 8 để ra sân bay đi Sydney.
Một buổi sáng, theo chương trình đi biển thì họ đổi sang đi Hội chợ quê. Đó là lần thứ mấy tôi cũng không buồn tính nữa. Chợ quê các nơi thì đều na ná giống nhau. Chẳng hiểu họ cuồng mua sắm đến mức nào mà chỉ chăm chăm nghĩ đến nó.

Dẫu rằng shopping là một cách giúp tôi giải phóng đầu óc những lúc có quá nhiều thứ suy nghĩ, tôi thực sự không phải là fan cuồng. Đặc biệt là với mấy cái chợ quê bán đồ tạm nham. Nhưng tôi đâu có nhiều lựa chọn. Nếu không đi cùng thì tôi sẽ chỉ có mỗi việc nằm dài cả ngày tại nhà H, đi ra đi vào, lăn lên lăn xuống trên mấy cái xô pha giết thời gian. Đi bộ loanh quanh mãi cũng chẳng có gì. Đi lâu lâu mới gặp một xe ô tô chạy vụt qua. Người đi bộ và xe máy thì kiểu “xưa nay hiếm có”.

Chợ quê tại Byron là chợ to nhất vùng. Nói đúng hơn là kiểu chợ phiên tổ chức định kỳ theo ngày cố định. Thì vẫn là quần áo, đồ ăn, đồ uống. Nhưng được cái lần này có ban nhạc hát khá hay. Tôi dành phần lớn thời gian từ lúc có mặt để ngồi nghe nhạc. Gần cuối buổi còn hứng chí chạy ra trung tâm nhảy nhót giữa đám đông xa lạ. Ng nói: nhảy men đây thôi ai lại nhảy trước mặt mọi người thế. Ôi dào! Người ta nhảy đầy ra đấy. Chị có ngại thì tôi nhảy một mình.

Trung tâm của nhóm nhảy có một cụ già có làn da rất đặc biệt. Người thì ví như da cá sấu, người thì tưởng tượng da voi, kỳ đà. Làn da bà thật đặc biệt. Đen nhánh với những nếp nhăn dày, sâu, rủ xuống thành những nếp gấp rõ rệt. Bà vận một bộ váy trắng tinh, đầu đội mũ nan kiểu cao bồi, cổ đeo đầy vòng mỹ ký. Bà rất đẹp lão, dai sức. Bà là dancer lâu, nhiệt tình nhất trong suốt hội chợ.

Người Úc ở mấy thành phố nhỏ ăn mặc rất xuề xòa, lôm côm. Họ đặc biệt đồ thổ cẩm, vải hoa màu sắc hỗn tạp. Chẳng trách mà các chợ quê mở khắp nơi kiểu này mà lúc nào, nơi đâu cũng đông khách.
Sau đêm say sưa nhảy bạt mạng tại nhà R đêm Giao thừa, tôi đã hòa mình hơn với lối sống bản địa. Đâu có gì mà phải ngại ngùng. Chỉ là nhảy thôi mà. Ai quan tâm. Tôi đung đưa theo điệu nhạc. Chẳng thèm để ý đến ai xung quanh. Tôi lại là người nhảy trong nhóm cuối cùng cho đến khi ban nhạc hát thêm một lượt rồi chào khán giả mới thôi.

Tiếp theo lẽ ra chúng tôi sẽ ra biển. Nhưng theo đa số thì họ muốn về nhà nghỉ ngơi, ra suối tắm rồi chuẩn bị BBQ đón em H và mấy đứa cháu mới đi hội chợ âm nhạc Brisbane về. Lại ăn, uống, dọn dẹp! Tôi chán ngấy. Tôi đâu có đi xa thế này để chỉ ăn, uống, dọn dẹp!

Tôi không phải làm nhiều. Tôi không phải đầu bếp chính. Cũng may là vậy. Có hai người luôn phải thể hiện và dành vị trí nhất đó trước mặt hai người đàn ông của họ. Càng rảnh rang. Có điều, họ cũng biết cách làm người khác khó mà nhàn nhã hưởng thụ khi họ làm việc. Họ sai cái này, khiến cái kia. Họ luôn biết cách cho những người xung quanh bận rộn..

Không khí bữa ăn có phần rôm rả hơn mọi khi. Đúng là có thanh niên cũng khác. Ba cậu chàng vừa từ hội chợ âm nhạc quốc tế Brisbane về. Thì ra đây là con M và hai cậu bạn ở trong phòng tôi đêm trước khi chúng tôi bay sang. Một cậu Aussie gốc Brisbane (người chỉ cho tôi cách giơ ngón cái lên xin đi nhờ xe), một cậu người gốc Đức con M, một cậu người gốc Đức sống tại Indonesia mà sau đó khi nói chuyện riêng tôi được biết cậu đã tham gia học khóa phi công của Lufthansa nhưng chưa bao giờ tốt nghiệp. Khi cậu học năm cuối thì có vụ phi công Lufthansa đình công khiến cho hãng Lufthansa phải hủy 2755 chuyến bay trong vòng có bốn ngày và cổ phiếu Lufthansa bị xụt giảm 2,5% chỉ trong một ngày. Khóa đào tạo của cậu bị trì hoãn vô thời hạn, có nguy cơ bị giải tán. Đã hơn một năm kể từ vụ đình công, Lufthansa vẫn chưa quyết định mở lại khóa đào tạo phi công đó khiến cho cậu cảm thấy chán nản, tuyệt vọng. Trong thời gian chờ đợi, cậu bay sang Indonesia sống với bố mẹ, mở một công ty công nghệ chung với người bạn. Theo như cậu tâm sự thì cậu cũng khá hài lòng với kết quả công ty mang lại sau gần một năm hoạt động. Nhưng thẳm sâu trong thâm tâm cậu vẫn mong chờ Lufthansa mở lại khóa đào tạo để cậu lấy được bằng phi công. Khi hoàn thành, cậu muốn thử sức với công việc phi công một thời gian trong khi cùng các bạn duy trì hoạt động công ty riêng của mình.

Tôi nhìn vào mắt cậu, thấy một chút thất vọng, chán nản trong đó. Một sợi dây đồng cảm gắn kết giữa hai người, một số điểm chung được khám phá sau những câu chuyện phiếm. Chúng tôi đứng trong bếp chuyện trò khá lâu trong khi những người còn lại đang ngoài hiên tranh luận gì đó rất say sưa. Tự dưng tôi quên mất tên cậu. Dù lúc đó cậu để lại ấn tượng khá sâu sắc với tôi. Không đẹp trai nhưng cao to, rắn rỏi. Gương mặt thông minh, kiến thức rộng. Tôi luôn bị mê hoặc bởi những người đàn ông có tri thức. Trong một lúc bất thần, tôi đã để cảm xúc bay hơi xa khi rót thêm cho mình một ly vang đỏ.

---
Ngày hôm sau, mọi người nói lại đi chợ hay núi nên tôi quyết định ở nhà. Tôi cũng muốn có chút không gian riêng để thở và tận hưởng kỳ nghỉ theo cách của riêng mình.

Tôi nằm dài trên xô pha lơ mơ ngủ. Ở Úc người ta hầu như không khóa cửa. Hay đúng hơn ở vùng rừng núi này, tại nhà H không bao giờ khóa cửa. Cửa chính, cửa phụ, cửa nhà, cửa phòng, chúng tôi chỉ khép lại vì sợ côn trùng bay vào chứ không bao giờ khóa.

Tiếng nhạc ru dương. Gió hiu hiu. Tôi không ngủ đủ sâu nhưng đủ hài lòng với sự tĩnh mịch xung quanh. Bỗng dưng giật thót mình khi nghe thấy vài tiếng gọi “Hello, anybody home?” “Hello”…Tôi choàng tỉnh, đứng trước mặt tôi là một anh người Úc và một cô bé người châu Á. Theo họ giải thích thì họ là cặp đôi đang thuê nhà H khi H không về Úc. Họ phải tạm chuyển đi ba tuần đợt này, ở nhờ nhà người bạn, đợi lấy lại nhà khi H về nước.

(Ở Úc rất hay, bạn cho thuê nhà nhưng bạn có quyền ghi rõ là một năm sẽ lấy lại bao nhiêu tuần để sử dụng mà chỉ cần báo trước thời gian chính xác khoảng một tháng. Dù người thuê ngắn hạn, trung hạn hay dài hạn. Dù họ có gia đình, con cái hay độc thân. Thời gian bạn yêu cầu, họ sẽ phải dọn gọn đồ và trả lại toàn bộ nhà cho bạn sử dụng)

Cô vợ người Philippine trẻ măng so với anh chồng. Thực ra họ đang trong thời gian làm thủ tục. Trên danh nghĩa, cô gái là người giúp việc, đầu bếp cho anh. Họ đã sống với nhau được bốn năm. Cô bé phải bỏ lại bốn đứa con riêng ở Philippine để sang đây với hy vọng đổi đời. Mong cho họ sớm lo được giấy tờ để cô bé có thể đón các con sang. Thủ tục nhập quốc tịch, hôn nhân với người Úc ngày càng khó khăn và tốn kém. Úc là một trong những nước có sự bảo hộ rất chặt. Họ không muốn có quá nhiều người nhập cư dễ dàng được nhập quốc tịch khiến cho mật độ dân số của họ tăng lên quá nhanh, quyền lợi của người bản địa bị giảm đi quá nhiều. Dù rằng, trên thực tế so với diện tích đất bao la của Úc thì mật độ dân số nơi đây vẫn đang bị coi là quá thưa.

(Dân số Úc tăng gấp bốn lần kể từ khi chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc. Tuy vậy, mật độ dân số Úc vẫn nằm trong hàng thấp nhất thế giới. Tính đến 30/3/2018, theo báo cáo của Liên Hiệp Quốc, tổng dân số hiện tại của Úc là 24.476.667 người với mật độ dân số là 3 người / km2. Trong khi tổng dân số của Việt Nam là 95.618.198 người (gấp Úc 3,9 lần) mà mật độ dân số lên đến 308 người/km2 (gấp Úc hơn 100 lần!)

Tôi nhìn họ, ánh mắt lấp lánh khi bên nhau, mà thấy chạnh lòng. Có phải chỉ có trong phim trên kênh DIVA tôi hay xem đâu. Gái bốn con đó vẫn kiếm được anh Aussie chính hiệu, người đang lăn lộn kiếm tiền, chạy thủ tục để có thể cưới cô rồi đón các con cô sang đoàn tụ. Tôi không dám chắc tình yêu của họ có mãnh liệt như các nhân vật được dựng lên trong tiểu thuyết, phim ảnh hay không. Tôi chỉ chắc một điều, cô là bằng chứng sống cho thấy, nếu may mắn trong đời, một bà mẹ đơn thân dù có một hay một vài con vẫn kiếm được tấm chồng thứ hai, thứ ba đàng hoàng. Tôi muốn kể chuyện này để có bà mẹ đơn thân Việt Nam nào còn đang dằn vặt mình, đang mất tự tin vào tương lai tươi sáng của mình sau ly hôn có chỗ bấu víu. Chỉ cần một chút may mắn, một chút duyên trong đời thôi. Hãy đừng tuyệt vọng!

Họ lấy xong đồ, nhờ tôi cầm thư hộ H rồi ra về.  Người đàn ông có cái bắt tay rất chân thành, nồng nhiệt. Cô bồ bé nhỏ thì nhí nhảnh, vui tươi. Với tôi, họ khá là đẹp đôi, dù Ng sau đó luôn miệng đàm tiếu này nọ.

Buổi chiều, nằm chán, tôi xỏ giầy thể thao ra ngoài dạo bộ.

Không thể xua đuổi hình ảnh cậu phi công hờ tối hôm qua ra khỏi đầu. Sự thông minh, thật thà của cậu có gì đó khá cuốn hút khiến tôi muốn gặp lại cậu. Với lý do điện thoại bị hỏng, cậu đưa cho tôi số con trai M và nhắn sẽ liên lạc. Nhưng tôi đã phá luật. Khi về lại nhà H, tôi nhắn tin cho B để nói chuyện với cậu. Thật bẽ bàng. Hóa ra Ng đã hẹn họ tối nay ra Mullumbimby uống bia, nghe nhạc cùng cả nhóm. Chẳng ai nói gì với tôi. Chẳng ai nghĩ cần phải lên kế hoạch hay cho tôi biết trong ngày sẽ diễn ra những sự kiện gì.

Tối đến, đang ăn H sốt ruột thúc giục mọi người. Người Đức luôn rất đúng hẹn. Nếu họ đến đúng giờ hẹn thì với họ đã là trễ rồi. Thường họ sẽ đến trước ít nhất 10-15 phút so với giờ hẹn. Ngược lại Ng là một điển hình người Việt Nam lề mề, vô tổ chức. H càng sốt ruột thì Ng càng đủng đỉnh như trêu ngươi. Biết có hẹn mà còn giở ra trò ăn món cuốn. Bạn biết rồi đó. Món cuốn chỉ dành cho các dịp thong thả.

Chúng tôi ra quán muộn hơn 10 phút so với giờ hẹn. R đã ngồi chờ (R là người Thụy Sỹ nhưng khu nói tiếng Đức nên giờ giấc cũng chuẩn xác không kém người Đức). R mặt dài như cái bơm thông báo cho chúng tôi buổi biểu biểu diễn bị hủy. R định rủ chúng tôi ra đây để khoe về một nghệ sỹ địa phương khá nổi tiếng trong vùng, người theo bố nói là bạn bố.

Nhóm mấy người nhà M nghe tin (qua điện thoại) nên quyết định sẽ về thẳng nhà H ở Lilly Pilly. H lại sốt ruột giục chúng tôi uống nốt bia đề về nhà. Ng lại trêu ngươi nhâm nhi từng ngụm bia nhỏ. Tôi không đồng tình với ai trong số họ. Đúng hơn tôi đang là nạn nhân của một sự cách biệt về văn hóa, ứng xử, tính cách của một đôi tình nhân nửa vời.

H bỏ mặc chúng tôi với R phóng xe về trước. Khi chúng tôi về đến nhà, mấy cậu chàng hôm qua và M đã sang, đang say sưa bàn luận chuyện trên trời dưới bể với H.

Họ chẳng buồn đứng dậy hay để ý khi chúng tôi đi vào. Chủ đề cứ thay đổi liên tục. Cuối cùng, khi họ chuyển sang tiền ảo thì tôi thấy quá ngán ngẩm để nán lại. Không phải là tôi không quan tâm. Vấn đề ở chỗ cuộc nói chuyện rời rạc, nhạt nhẽo. Họ như gạt tôi ra khỏi câu chuyện từ lúc mới bắt đầu.
Tôi cáo từ, lên phòng nằm thừ ra. Chưa được ngủ. P đang còn mải video chat với người tình tại Việt Nam. Dù rằng tôi muốn ngồi lại phòng khách để lên mạng, nghe nhạc (điện thoại của tôi không bắt được wifi trên phòng ngủ), tôi vẫn không muốn bị làm phiền với cuộc tranh luận đầy lý thuyết, quá gắt gao ngoài hiên.

Cảm giác tốt đẹp ban đầu về cậu phi công hờ nhanh chóng mất đi. Suy cho cùng, cậu vẫn là một thằng bé con so với tôi. Cách hành xử của cậu hôm nay thật tệ. Tôi thì đang trong tâm trạng không tốt. Tôi không cần người dìm tinh thần mình xuống thêm.

Tạm biệt. Chẳng cần biết có gặp lại hay không. Ít ra tôi đã thoát được cảm xúc lan man của buổi ban ngày khi dạo bộ dọc Wilson’s Creek.


Labels: , , ,

0 Comments:

Post a Comment

<< Home