NHỮNG CHUYẾN ĐI TRONG ĐỜI

Sống - Đi - Viết. Hòa mình giữa những Kỳ thú Thiên tạo. Tận hưởng những cảm xúc thăng hoa. Trải nghiệm những giây phút tuyệt diệu của cuộc sống!

My Photo
Name:
Location: Hà nội, Vietnam

Đặc điểm nổi bật: Độc đáo & cuốn hút Phương châm: Sống & làm việc theo đam mê

Wednesday, January 24, 2018

Byron Bay - Trở lại Úc

Byron Bay - Phụ nữ luôn rối bời trong những ngày "đèn đỏ"


29/12/2017:

Đêm qua tôi ngủ được nhiều hơn chút. Sáng nay dậy muộn hơn. Tôi quyết định không phụ thuộc vào những "late birds". (những người bạn thích ngủ nướng luôn dậy vào lúc 9-10 giờ sáng, ăn bữa đầu tiên trong ngày nửa tiếng đến một tiếng sau đó khi bụng tôi đã sôi lên vì gần đến giờ ăn bữa trưa). Tự làm cho mình mấy lát bánh mỳ, một cốc trà gừng nóng hổi. Tôi kết thúc vừa kịp lúc Rolf đến đón chúng tôi đi Byron Bay. 

Luke không đến được như hẹn. Tôi tưởng mình đã thoát ra khỏi mớ bòng bong nhưng chưa thể. Tôi vẫn bị những thứ lặt vặt, những cảm xúc vớ vẩn hành hạ mỗi đêm. Tôi trằn trọc. Tôi bực dọc. Tôi chẳng biết phải làm sao với bản thân.

"Đèn đỏ". Mệt. Đau đầu. Chán. Buồn! Tôi trở lại trạng thái tệ hại trước khi sang Úc. 

Biển ở Byron xanh kỳ lạ, giống như những nơi tôi thường xem trên BBC Earth. Những anh chàng cao to đẹp trai, hai cánh tay rắn chắc cầm ván lướt sóng lượn lờ trước mặt vẫn không đủ khiến cơn đau đầu của tôi tan biến. Đầu tôi như búa bổ. Tinh thần tôi rệu rã sau nhiều đêm ngủ không ngon. 

Những người bạn vào phố dạo chơi vì biển nắng quá gắt. Với họ biển nào cũng giống nhau, chỉ là nước và sóng! Tôi thì không bơi được cũng không đủ khỏe để xuống bãi biển phơi nắng.

Trên bờ chỉ có duy nhất một nhà hàng. Bàn đã đặt kín đến tận 4/1. Tôi ngậm ngùi ngồi phía bên ngoài trời, xa mặt biển hơn nhưng có bóng mát của những hàng cây. 

Tôi ngồi đây, một mình, lạc lõng. Gần như cả bãi và khu này không có người Việt nam nào. Đa phần là người Úc, thậm chí người châu Á từ nơi khác cũng không nhiều. Byron là "khu nhà giàu". Biển ở đây đẹp rất nổi tiếng nhưng không thu hút nhiều khách du lịch quốc tế bằng Gold Coast. Có thể do các quảng bá du lịch chưa nhắm nhiều đến thị trường quốc tế. Hoặc đơn giản vì nơi đây không có nhiều nhà hàng để lựa chọn phía sát mặt biển (đây chỉ là phán đoán nửa vời của tôi trong tâm trạng mệt mỏi, chán chường. Lúc sau đó khi Rolf quay lại đón và đi xe ô tô một vòng lên Light house và các khu nhà nghỉ, bờ biển chính thì tôi biết mình đã nhầm

Dù chưa gặp mặt tôi vẫn giận Luke. Sao cậu ta đang ngọt ngào bỗng chốc vì mỗi lý đo đâu đâu mà lỡ hẹn với tôi. Tôi cũng mệt nhưng tôi vẫn chờ cả ngày hôm qua. 

Tôi tự nhủ: hãy quên đi. Mi đã thề phải dứt ra khỏi sự tác động không đáng có của thứ tình cảm trai gái ủy mị. Mà đã có gì đâu ngoài việc hai ngày liền chat với nhau những lời dịu ngọt, thấy được sự đồng điệu trong những câu nói, sở thích. Suy cho cùng, Luke quá trẻ và không thể có một kết cục gì giữa chúng tôi. Tôi sớm trở về Việt Nam, Luke sớm trở lại với những khu rừng để hoàn thành các dự án quy hoạch sinh thái. Vậy thì không gặp gỡ tốt hơn.

Tôi ép mình suy nghĩ theo hướng đó mỗi khi tâm tư lại hướng về Luke. Tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ có một buổi chiều lãng mạn bên thác nước, trong rừng hay nơi nào đó tuyệt đẹp mà Luke định đưa tôi đi thăm. 

Tôi quá cô đơn. Tôi đang tuyệt vọng. Hồi kết đến sớm hơn cho bộ phim tự dựng. Cinderella còn chưa kịp nhảy điệu van xoay với chàng Hoàng Tử Bạch Mã của mình. Đồng hồ còn chưa điểm mười hai tiếng...

Tôi không muốn buồn. Nhưng tôi chẳng thể làm gì. Tâm trạng thất thường trong những ngày đèn đỏ khiến tôi càng thêm rối bời. Ước gì. (Lại chỉ biết nghĩ vậy) Ước gì chàng hoàng tử của tôi đang ở đây. Chàng dịu dàng vuốt làn tóc rối tung trong gió biển và thì thầm: Nàng đừng lo. Hãy ngủ đi. Ta sẽ luôn là chỗ dựa vững chãi của nàng.

Tôi nhớ các con. Đặc biệt đứa con gái bé bỏng vẫn chưa biết nói ở tháng thứ 20. Tôi muốn mang chúng đi cùng nhưng như thế chắc tôi còn lo lắng, stress hơn nhiều. Tôi không đủ năng lượng và sức lực. Cuộc sống không hạnh phúc, chín tháng mang thai, mười lăm tháng "vật lộn" với đứa con mới sinh do thường xuyên không có giúp việc ổn định, không có sự hỗ trợ đủ cần từ chồng cũ, từ bố mẹ, từ người thân, áp lực từ công việc, đầu óc giàu "trí tưởng bở"...tất cả như "ma cà rồng" hút cạn kiệt những giọt "máu" còn xót lại sau mười bốn năm lập gia đình. 

Những tưởng tôi có một thời gian dài thư giãn tại một nơi đẹp thế này, yên tĩnh thế này, tôi sẽ được thanh thản như mình mong muốn.

Vậy mới nói. Ngoại cảnh chỉ có thể là tác nhân hỗ trợ, không thể là cứu cánh cho cuộc đời bạn. Bạn cần đạt được sự tĩnh tại từ bên trong. Bạn cần soi sáng cho chính tâm hồn của mình.

Tôi phải làm sao? Tôi cố để không phải nghĩ. Nhưng cuối cùng tôi không thể mãi trốn chạy. Tôi vẫn cần đối diện với chính mình. Tôi phải nhìn sâu vào bên trong tâm hồn mình. Phải vận được nội lực để tạo nên một sức mạnh bền vững cho tinh thần của tôi. Tôi không thể để bất cứ ai khiến tôi xụp đổ trở lại. Tôi không thể.

Bên cạnh tôi, một gia đình người Úc đang ăn uống, trò chuyện vui vẻ. Bố mẹ và cậu con trai. Tôi chưa bao giờ có thời gian hạnh phúc như thế với bố mẹ mình. Cũng chưa bao giờ tạo được không gian như vậy bên chồng cũ và con trai, dù rằng đã nhiều lần cố đưa gia đình đi nghỉ tại một nơi đẹp gần bằng thế này (à thì con trai tôi nhỏ tuổi hơn nhiều cậu thanh niên ngồi bên cạnh, con chưa thể có suy nghĩ chín chắn hay nghĩ cho ai khác ngoài bản thân. À thì tôi và chồng cũ luôn khác biệt. À thì con tôi có ý thích giống bố nó, thích ngồi trong phòng máy lạnh xem vô tuyến hơn là nằm dài trên bãi biển đọc sách, tắm nắng trong một ngày hè rực rỡ...). 

Hạnh phúc không thể cưỡng ép. Nếu bạn không có sự hòa đồng, vui vẻ từ bên trong, dù bạn cố gắng đến đâu, bạn cũng không thể tạo một không khí hân hoan thực sự.

Rolf quay lại, hồ hởi khoe đã tìm được một chỗ đỗ xe tốt. "Đó là do tôi thạo khu vực này vì đã ở đây hai năm khi mới sang Úc". Rolf là người Úc gốc Thụy Sỹ. Hành trình trở thành người Úc của "bố" cũng khó khăn chẳng kém gì nhiều người khác. (tôi gọi là bố vì Rolf già hơn hẳn so với tuổi 60 của mình. Hơn nữa, cứ ai gắn liền và có cảm tình với Phương đều được tôi gọi là bố. Dù sau này có anh mới 54). Sang Úc hơn hai mươi năm về trước sau tai nạn xe hơi nghiêm trọng cướp mất hoàn toàn sức lao động, Rolf đã đem lòng yêu nước Úc đến độ chóng vánh quyết định mang toàn bộ số tiền thừa kế từ cha mẹ sang Úc để mua đất, xây nhà. Khu đất anh mua được cách nhà Hans khoảng 3km, thuộc Wilsons Creek, trên một ngọn đồi cao, tầm nhìn tuyệt đẹp ra hướng Light house. Chẳng nhớ chính xác nhưng từ hôm đến có lẽ tôi đã sang ăn ở nhà Rolf cùng mọi người đến 2-3 lần, chưa kể đi qua đi lại lấy đồ...(Tôi không phải là người thọc mạch về những câu chuyện đời tư của ai đó. Nhưng thật dễ hiểu khi tôi biết tường tận đến thế sau những ngày phải nghe chuyện trên trời dưới bể, ở nhà, trên xe hay bất kỳ đâu từ nhóm bạn, từ chính Rolf)

Hóa ra chỗ đỗ xe đẹp mà Rolf khoe khoang đã khiến "bố" bị phạt 183 AUD. Chuyện là lúc đó nắng và mệt, Rolf tạt luôn vào chỗ đỗ mà không buồn quay xe lại theo đúng chiều. Vậy đó. Cả mấy ngày liền tôi chưa bao giờ nhìn thấy một anh cảnh sát giao thông hay khu vực nào. Nhưng khi có người vi phạm thì các anh luôn làm tốt nhiệm vụ của mình. Ở Úc phí phạt vi phạm rất cao, đặc biệt sẽ tăng gấp đôi vào các ngày lễ. Nếu Việt Nam cũng áp dụng mức phạt thế này cho các xe đỗ ngược chiều, sai làn thì hẳn là quỹ phạt của nhà nước Việt Nam sẽ nhiều đến mức thừa nuôi các cảnh sát tinh nhuệ gấp nhiều lần nước Úc!

Cuối cùng cũng tìm và đón được "đôi chim cu" đang lang thang trong phố (một cặp vợ chồng cùng nhóm với chúng tôi). Đường khá là đông. Thực ra chỉ là ùn và đi chậm hơn bình thường nhưng Rolf liên hồi than là tắc, sẽ mất cả tiếng mới về nhà...Nếu so với khu rừng rú Rolf và Hans đang ở thì đương nhiên giao thông ở bất kỳ đâu xung quanh đó cũng sẽ bị coi là ùn, tắc. Đó là lý do tại sao hai bố nhất định không đưa chúng tôi đi Gold Coast. 

Trên đường về, dù đã làm thêm hai viên Panadol, đầu tôi vẫn không đỡ mấy. Mọi người thì chẳng ai cần đề ý đến việc tôi mệt, đau đầu. Họ cứ lang thang, trò chuyện râm ran. Rolf dừng trên một đỉnh đồi khác trên đường về giới thiệu với "người yêu" chỗ tuyệt vời để camping, BBQ. Tôi nằm vật xuống ghế xe. Lần đầu trong chuyến đi, cảnh đẹp không thể giúp gì cho tâm trạng và thể trạng của tôi.

Tôi chỉ mong đi nhanh về nhà, nằm vật ra giường, ngủ một giấc thật dài. Nhưng có vẻ như chẳng ai buồn quan tâm đến mong mỏi nhỏ nhoi đó. Rolf hứng chí rủ mọi người về nhà, mấy người bạn đồng tình với lý do để Hans và Nguyệt có thêm thời gian tự do bên nhau, khỏa thân trong nhà, tắm tiên ở suối như những ngày chúng tôi chưa đến. Mình tôi thì ý kiến sao được. Lại thêm cái lý do chính đáng thế. Tôi đành ngậm ngùi theo họ, vật vã trên giường trong phòng khách nhà Rolf. Căng thẳng thêm với tiếng rì rầm bên ngoài phòng khách, rồi tiếng nhạc thình thình từ loa bên ngoài phòng ngủ. Phương đã ngáy pho pho từ lúc nào giữa những âm thanh hỗn tạp còn gần hơn tôi.

Sau khi uống gần hết tách trà gừng nóng, ổn định chỗ nằm và dường như sẵn sàng đi vào một giấc nghỉ thì tôi bị gọi giật đi về. Họ không muốn ở lại nữa. Hoặc đơn giản là họ nghĩ đã đến giờ về. Họ thậm chí còn chẳng quan tâm tôi đã đỡ chưa, đã chợp mắt được chút nào chưa.

Sau đó, tôi như say. Tôi chẳng nhớ theo họ về thế nào. Lên giường ngủ ra sao. Tôi chẳng còn đủ tỉnh táo sau sáu viên Panadol tống vào họng trong ngày. Tôi tung hê tất. Trèo lên giường. Đi vào giấc mộng mị của riêng mình. Để rồi khi tỉnh dậy, chỉ mới đỡ hơn một chút, tôi đã có một quyết định điên rồ. Báo với Luke rằng tôi đồng ý gặp vào ngày mai. Cho Luke sửa sai vì đã lỡ hẹn ngày hôm qua.




Labels: , , , , , , , , ,

0 Comments:

Post a Comment

<< Home