Wilson's Creek - Trở lại Úc
Wilson's Creek - Uống cho say. Nhảy cho quên.
1/1/2018
Khởi đầu một năm mới. Tôi đã tỉnh sau một đêm say. Lâu rồi tôi mới quậy phá thế. Giờ mới định hình nhớ lại những việc đêm qua.
Uống cho say. Nhảy cho quên. Tôi khóc ròng bên lửa trại, giữa khoảng không tĩnh lặng cho đến khi Rolf phát hiện ra góc tôi lẩn trốn. (thực ra là Phương tìm ra trước nhưng không hiểu do không có khiếu giải quyết các tình huống tương tự hay do biết với tôi lúc này lời khuyên từ người khác giới có hiệu quả hơn). Bố ngồi xuống trấn an tôi. Chưa bao giờ tôi trọng trạng thái kích động đến thế ở một nơi xa lạ, toàn người xa lạ, đa phần là người nước ngoài. Rolf hỏi tại sao tôi khóc (giống trong chuyện cổ tích Bụt hay hỏi vậy!). Tôi nghĩ mãi mà chẳng hiểu tại sao! Có phải tại tôi cố gắng mạnh mẽ quá lâu? Tôi đã luôn gồng mình lên, luôn cố vượt qua mọi chuyện một mình, trong câm lặng. Tôi biết mình thật phi lý khi bỏ lại bữa tiệc giữa lúc cao trào, bỏ lại những người bạn đang "high" với rượu, bia hay cỏ *
Rolf để lại tôi một mình với "tối hậu thư": sẽ cho tôi vài phút trấn tĩnh rồi tự vào nhà nếu không sẽ bảo mọi người ra khuân vào.
Một lần trong đời, tôi chẳng thèm để ý đến ai xung quanh, chẳng quan tâm đến cái gì đang diễn ra gần đó. Tôi lướt qua mọi người như không hề có ai. Tôi vào rót đầy ly rượu rồi lại trở về góc tối sau đống lửa. Khi nước mắt đã vơi, tôi vào nhà nhảy điên loạn. Tôi lắc lư. Tôi xoay tròn theo điệu nhạc. Trừ lần nhảy dưới nước ở suối khoáng Ninh Bình cách đây nhiều năm, tôi đã không phiêu đến vậy. Tôi lướt trên mặt sàn. Thân tôi nhẹ bẫng, bồng bềnh trôi. Chỉ có vài đầu ngón chân chạm sàn. Như các diễn viên vũ ba lê. Tôi bay lơ lửng trong không trung. Tôi nghĩ mình múa thật đẹp giữa sàn nhảy tự tạo trong nhà Rolf. Tôi nhắm mắt, tưởng tượng ra cô bé lớp năm ngày ấy (hay năm tuổi nhỉ? thật lòng không còn nhớ nổi), háo hức khi biết tin được vào Nha trang theo học lớp múa. (rồi rơi tõm xuống hố sâu thất vọng khi chuyến đi bị hủy, kế hoạch bị thay đổi vì mẹ bảo mẹ không thể xa tôi. Khi nghe mẹ nói thế tôi rất cảm động. Nhưng sau này, sau nhiều việc xảy ra, có lúc tôi độc địa nghĩ rằng, có khi mẹ không thể thiếu tôi. Mẹ không biết ai sẽ giữ chìa khóa nhà mỗi khi mẹ đi vắng, không biết ai sẽ ngồi nghe mẹ hàng giờ khi cần ai đó tâm sự, không có ai trông em, nấu cơm, đi chợ, bán hàng cho mẹ khi cả nhà người đi làm, người đi học, người nằm ngủ...)
DJ đã nản vì không còn ai nhảy ngoài tôi. Anh đã định dừng nhạc nhưng Rolf nói gì đó nên anh lại tiếp tục. Tôi chẳng cần biết. Không có ai càng vui. Tôi chỉ cần biết mình đang sống với chính con người mơ mộng ẩn giấu bấy lâu của mình. Lúc đó tôi ước: giá mình có chút tài năng nghệ thuật, vẽ vời, nhảy múa, đàn sáo hay gì đó. Nhất định việc mình lựa chọn làm trong đời sẽ không phải là thương mại, cứng nhắc, khốc liệt với doanh số, khách hàng...
Thời khắc giao thừa đã điểm. Mọi người túm tụm ôm hôn nhau chúc mừng năm mới. Tôi không ôm hôn ai mà ngồi vật xuống sàn, hướng ra Light house. Lại khóc tu tu. Elizabeth, vợ Michael ngồi xuống bên tôi, tay xoa lưng, tay nắm tay, thì thầm những điều gì đó tôi không còn nhớ nổi. Chỉ biết lúc đó, nước mắt cứ trào ra như vỡ đập. Tôi gục vào vai Liz khóc như mưa. Lại là lần đầu tiên nữa. Tôi chưa bao giờ khóc trên vai người lạ, lại là người nước ngoài. Tôi bị làm sao vậy!
* Bên Úc những người tham gia tiệc tự mang đến theo tinh thân BYO. BYO nghĩa là Bring your own. Người phương Tây họ tổ chức tiệc rất nhàn. Họ cứ mời trực tiếp những người mà họ biết và muốn mời. Những người đó được quyền mới những người khác không cần báo trước hoặc có thể báo trước nếu quan hệ không đủ thân. Sau đó, ai đến thì tự mang đồ uống, đồ ăn vặt mà mình có hoặc muốn. Đến nơi thì tự mang đồ của mình ra ăn hoặc trao đổi với những người mình quen. Không nấu nướng cầu kỳ. Không lo đau đầu đếm số người để đi chợ, làm món, đợi chờ. Ai không đến mặc ai. Ai đến thì tự tìm niềm vui, tự tìm bạn nói chuyện. Ai không tìm được hoặc không muốn tìm, có thể lặng lẽ ngồi một góc quan sát những người còn lại.
Nếu Việt Nam có kiểu như vậy, chắc tuần nào tôi cũng mở tiệc! Mỗi lần tổ chức tiệc hay ăn uống tại Việt Nam thật là mệt. Tôi còn nhớ khi mới lấy chồng, chồng cũ tôi rất thích tụ tập người nhà, bạn bè về nhà ăn uống. Có điều, người lo mọi thứ sẽ là tôi. Tôi bỏ tiền ra, tôi đi chợ, tôi nấu nướng, tôi dọn dẹp. Khi đó tôi có con nhỏ. Vừa trông con vừa làm. Cháu chắt gì mà gần ăn mới đến. Ăn xong lại ngồi tán phét để mặc thím dọn dẹp. Ông chồng cũ cũng vểnh râu ngồi tán gẫu. Rồi còn uống hết bình rượu Sim tôi cất công ngâm mất ba năm. Hóa ra tôi thù giai nhớ lâu thế đấy. Ai làm điều gì tốt đẹp tôi sẽ nhớ cả đời. Ai làm gì xấu tôi cũng sẽ nhớ...cả đời!
Labels: byo, khóc, nhảy, rolf, sàn nhảy, tiệc, Uống say, wilson's creek

0 Comments:
Post a Comment
<< Home