NHỮNG CHUYẾN ĐI TRONG ĐỜI

Sống - Đi - Viết. Hòa mình giữa những Kỳ thú Thiên tạo. Tận hưởng những cảm xúc thăng hoa. Trải nghiệm những giây phút tuyệt diệu của cuộc sống!

My Photo
Name:
Location: Hà nội, Vietnam

Đặc điểm nổi bật: Độc đáo & cuốn hút Phương châm: Sống & làm việc theo đam mê

Thursday, March 29, 2018

Đài Loan - đường đến Eluanbi Park

Đài Loan -  đường đến Eluanbi Park


Sáng, 21/2/2018

Tôi dấm dúi đưa bé bán hàng 120 đô Đài Loan (tương đương 120 nghìn tiền Việt) để mua cuốn sổ tay duy nhất còn lại trong siêu thị 7 Eleven gần bến xe buýt tại Genting. Tôi ngần ngại khi khai thật giá tiền với người bạn đi cùng, sợ em sẽ nghĩ tôi thật khó hiểu khi tiêu hơn nửa số tiền ăn và đi lại trong ngày cho một thứ không cần thiết với em. Tôi sẽ không đủ tiền ăn trong ngày trước khi chúng tôi có thể đổi được tiền.

Đã 12 giờ trưa, xe buýt vẫn chưa đến. B sốt ruột đi lại, chán nản vì chưa bao giờ đi chơi khổ như lần này.

Ba chúng tôi, ba người bạn mới quen, đến từ ba “thế giới” khác nhau, cùng quyết định đi chung một chuyến đầu năm đến Đài Loan.

Lại là một chuyến đầy ngẫu hứng nữa tôi thực hiện trong vòng hai tháng trở lại đây sau khi ly hôn và bỏ việc hồi tháng 12 năm ngoái. Tôi đã phó mặc hoàn toàn cho L với lý do muốn một lần trong đời được đi đâu đó mà không phải lên kế hoạch hay làm gì trước chuyến đi.

Kỳ thực đó chỉ là một phần sự thật. 

Đúng ra chuyến đầu năm vào mồng 3 Tết năm nay tôi dự định sẽ dành cho bé gái của tôi cái Tết đầu tiên, ở đâu đó, với mẹ và anh trai. Tôi đã không làm giống như mong muốn và dự định. Bé nhà tôi quá quấy, không ăn, không ngủ tốt khi đi chơi. Tôi thì quá mệt mỏi, chán chường để cố gắng. Hay đơn giản tôi đã bắt đầu học cách “ích kỷ”, cố gọi đó là cách “đúng đắn”: phải tự cứu mình trước. 

Tôi đã đổi ý đi với mấy người bạn, ngay khi tôi còn đang trong một cuộc “trốn chạy” khác trên đất Úc.

B và L càng ngày càng sốt ruột, hết kiên nhẫn vì xe buýt chưa tới. Họ bỏ tôi ngồi lại bến khi biết mười bảy phút nữa mới có xe để đi thuê xe máy tự lại.

Tôi không phiền lòng. Tôi không có gì vội vã. Vốn dĩ tôi chỉ định ra bãi biển gần khách sạn nằm lười, lên mạng hay viết lách gì đó hôm nay. Suốt hai ngày trước tôi đã đi lại quá nhiều đến phát ốm và đau khắp mình mẩy. Tôi không quen đi bộ nhiều đã đành. Tôi thường không đi bộ hay hoạt động quá mạnh được vào những ngày đầu kỳ. Còn nhớ khi thanh niên, tôi vật vã hơn rất nhiều, có lần còn phải bỏ cả thi nằm bẹp trong những ngày đó. Tôi đã không muốn giải thích nhiều. Có lẽ bạn tôi cũng không hiểu và thông cảm được.

Không có xe lại là một cái cớ tốt để nghỉ ngơi sau bữa sáng vội vàng lúc 10:30. 

Có một điều khiến tôi “đứng ngồi không yên”, giật mình thon thót mỗi khi có xe buýt chạy qua. Xe 9188 đi đến Eluanbi Park sẽ không dừng nếu không có người vẫy, giờ xe không cố định, không có giờ chính xác trên bảng thông báo vì tuyến này ít người đi. Éo le thay là bến chỉ có hai xe 9117 và 9188 dừng nhưng từ lúc chờ gần một tiếng tôi chỉ thấy xe 9189 chạy qua. Thật đau tim. Khác mỗi số cuối.

Cuối cùng tôi cũng thấy một xe 9188 vụt qua. Vẫy mãi không dừng, tôi cố chạy đến ngã tư vì thấy xe đang giảm tốc vì đèn đỏ. Tôi nhảy lên xe hỏi thì lái xe nói không đến Eluanbi Park dù tôi nhìn đi nhìn lại, hỏi đi hỏi lại đúng là xe 9188.

Quay lại điểm chờ, đợi thêm mười phút thì có một xe giống hệt mang số 9188. Tôi vẫy tay rối rít. Nhào ra, nhảy vội lên, vì xe không đỗ sát lề đường. May quá, lái xe nói “ok”.

Trên xe vắng tèo. Chỉ có ba người, cả tôi, thì một người xuống điểm dừng đầu tiên. Đến điểm dừng thứ hai thì có thêm ba bạn thanh niên trẻ, hai bạn người Trung Quốc nội địa và một bé người Tây Âu tôi quên không hỏi đến từ nước nào. Bạn đó nói tiếng Trung rất tốt vì đang học tại Trung Quốc nội địa.

Điểm dừng Eluanbi Park là điểm dừng thứ ba. Tất cả bốn người chúng tôi đều xuống, ngơ ngác tìm lối vào do lái xe đó chưa đến cổng chính.

Trao đổi thêm vài câu, ba bạn trẻ vào trước, tôi ngồi ngoài đường đợi B và L đang đến trên xe máy họ thuê như L nhắn.

Theo quan sát thì khách không quá vắng như tôi nghĩ nhưng do hầu hết đi bắng xe khách du lịch, taxi, xe riêng hoặc xe máy. Không mấy ai đi xe buýt công cộng như tôi.

Một lưu ý khi đi xe buýt công cộng tại Đài Loan: biển chỉ dẫn chỉ có tiếng Trung trừ một số điểm đặc biệt như Eluanbi Park. Lái xe cũng không nói nhiều tiếng Anh. Họ thường nghe hiểu một số câu đơn giản nhưng sẽ trả lời lại bằng tiếng Trung trong khi cố khua tay mô tả cho khách du lịch hiểu điều họ muốn nói.

Đi với L tôi có thêm nhiều trải nghiệm mới và học được thêm vài điều khi đi du lịch bằng xe buýt công cộng (đây gần như là lần đầu tiên trong đời). Tuy nhiên cần phải có kế hoạch tổng thể hơn và có phương án thay thế tức thời. Với 3-4 người đi thăm Eluanbi Park từ trung tâm chợ đêm Genting, thì phương tiện tốt nhất và hợp lý nhất là taxi, trừ khi bạn có kế hoạch đi thêm nhiều điểm khác cả nhóm.

Tôi không phán xét. Chuyến đi này là một trải nghiệm khác, tôi đã quyết định trao quyền leader cho L nên tôi sẽ đi theo cách của em. Em cũng mất nhiều thời gian, công sức lên kế hoạch, tìm kiếm. Tuy nhiên “bệnh nghề nghiệp” đôi lúc cũng khiến tôi “ngứa ngáy” lấy lại “quyền chỉ đạo” cho nhanh. Em nghĩ quá lâu, phản ứng quá chậm trong mọi tình huống.

Cuối cùng tôi quyết định đi vào Park và lên lighthouse một mình. Chờ quá lâu. Trời quá nắng nóng. Lighthouse Genting không cao và đẹp như mường tượng. Nếu đem so sánh với Lighthouse ở Byron tôi mới thăm tháng trước ở Úc  thì sẽ là một sự so sánh khập khễnh. Tuy nhiên, phải chăng bạn không nên so sánh. Bạn nên nghĩ tích cực rằng ít nhất bạn đang được đến một nơi mới, có trải nghiệm mới mà không phải ai cũng có như bạn vào thời diểm đầu năm mới, khi những người khác đang tất bật ở nhà nấu nướng, dọn dẹp hay tất tưởi trở lại nhịp sống thường ngày khi dịp nghỉ Tết Nguyên Đán đã hết.

Với tôi, thêm một điểm tích cực, ở đây tôi gặp nhiều người nói tiếng Anh hơn, nhiều người phương Tây hơn so với suốt mấy ngày qua tại Đài Loan. Thậm chí tôi thấy có những bạn trẻ phương Tây đi riêng lẻ mà không có người địa phương đi kèm như nhận định ban đầu.

Sau một hồi lộn đi lộn lại do phó mặc hoàn toàn cho định vị của google map, không lắng nghe theo chỉ dẫn thực tế của tôi, B và L cũng đến được cổng chính để vào tìm tôi trong lighthouse. 

B than với tôi ngay khi gặp lại “Em bắt đầu nghi ngờ về cảnh quan của Đài Loan”. Nhưng với B, đây là một điểm nhấn đẹp để chụp ảnh, quay video cho chuyến đi sau cả tối lang thang chợ đêm nhỏ xíu tối qua.

Chúng tôi theo con đường lát đá đi ra phía bờ biển. L buột miệng “giầy đi là để xước mà” khi tôi buột miệng than về đôi giầy của mình.

Tôi chợt nghĩ, có lẽ quan niệm đó đúng (dù rằng lúc đó có lẽ L phản ứng lại thì đúng hơn là quan niệm của em thoáng được đến vậy). Giống như khi bạn tìm được một anh chàng trẻ đẹp, nóng bỏng. Bạn cứ cố gìn giữ nhưng anh ta sẽ không mãi mãi thuộc về bạn nếu không phù hợp. Nếu bạn không để lại “dấu tích” thì anh ta cũng sẽ tìm người khác “tàn phá” mình. Như vậy bạn nên tìm cho mình một anh chàng phù hợp, giống như bạn nên đi một đôi giày phù hợp. Như vậy, bạn có thể đi đến bất kỳ điểm nào bạn muốn mà không phải gắng sức quá nhiều để gìn giữ cho giầy không xước hay không phải thay đổi quá nhiều để cho chàng trai của mình ở bên cạnh bạn lâu hơn.

Trở lại với con đường xuống điểm chụp ảnh ven biển. Không có gì đặc sắc. L tận hưởng cảnh quan theo cách của em. B mải mê ngắm hotgirl. Tôi lặng lẽ ngồi quan sát và viết. 

Ít nhất, mỗi chúng tôi, dù khác nhau quá nhiều, vẫn tìm được cách tận hưởng chuyến đi theo cách của riêng mình.

(còn tiếp)

Labels: , , , , ,

0 Comments:

Post a Comment

<< Home