Đài Loan - nơi sao chổi xuất hiện
Chiều, 21/2/2018
L và B đi về khi tôi lơ
mở tỉnh ngủ. Có tiếng Bíp. Hóa ra tin nhắn của Luke. Tiếng gõ cửa làm tôi giật
bắn mình.
B mặt buồn thiu vì mệt
hay vì lý do khác như L nói là nhớ “em yêu”?!
L bảo: B nó đang trống vắng chị
ạ. Tôi cố tạo chút hài ước với hy vọng thay đổi tâm trạng cho B. Tôi bật to bài
“Trống vắng” của Phương Thanh song ca với Tuấn Hưng. Loa điện thoại của tôi
không được hay hoặc là bài hát không đúng tâm trạng. Tôi chẳng cảm thấy gì.
Không biết B thì sao. Cậu chàng im lặng đến khó tả.
Tôi vẫn đang mải nghĩ
đến nội dung tin nhắn của Luke. Cứ như có người xui khiến. Tại sao Luke lại
nhắn cho tôi khi tôi vừa nghe một bài giảng ngắn về sự tha thứ trên vô tuyến
(một trong những kênh phát bằng tiếng Anh hiếm hoi thu hút sự chú ý của tôi
trong buổi chiều một mình ở khách sạn). Thực ra chỉ mới gặp nhau một lần, vài
ba câu chuyện, nhưng Luke là người đầu tiên mang lại cảm xúc khá đặc biệt cho
tôi sau một thời gian dài.
Tôi ngạc nhiên sao tôi
không chặn số của Luke. Thường thì tôi “thù dai” hoặc tôi luôn sợ cảm giác mong
chờ một điều gì đó trong vô vọng nên ai “phụ” hay làm tôi buồn giận là tôi sẽ
chặn số để người đó không liên lạc được với tôi nữa.
Tôi vẫn còn nhớ như in ngày
tôi gặp Luke. Cái cảm xúc rạo rực khi Luke xoa nhè nhẹ bàn tay tôi vào tối đó, trên đường đưa tôi từ Whian Whian về Wilson’s creek. Nhưng tôi có nên để
Luke quay lại cuộc đời mình, mang lại những cảm xúc ngắn ngủi, dễ chịu, rồi bất
chợt quay ngoắt lại với lý do ngớ ngẩn vậy nữa không?!
Lúc trước khi xem chương
trình trên vô tuyến, tôi đã tự nhủ sẽ tha thứ tất cho nhẹ lòng. Tha thứ cho bất kỳ
ai làm tổn thương tôi, làm đau lòng tôi. Nhưng tôi vẫn sợ Luke không ổn định về
tinh thần như thế, Luke sẽ lại một lần nữa khiến tôi tổn thương. Dẫu biết vậy,
tôi vẫn không nghĩ quá nhiều khi trả lời tin nhắn của Luke.
Mới trưa nay tôi còn
khuyên một người bạn nhỏ tuổi hơn hãy là chính mình, hãy cứ yêu cho dù có bị
tổn thương. Bởi lẽ “người biết yêu là người giàu cảm xúc nhất trên thế gian”.
Vậy tôi hãy cứ yêu thương nhỉ!
Đây chưa phải là Tình
yêu. Với Luke chỉ là một sự xao động, một kết nối mong manh nhưng hiếm có giữa
tôi và một chàng Aussie trẻ hơn tôi một Giáp.
Tôi giận mình vì lúc
trước buột miệng nói chuyện chúng tôi chỉ như
một trò đùa. Luke với tôi không chỉ đùa vui với nhau như những cuộc trò
chuyện khác trên Skout, tinder. Luke & tôi quá nghiêm túc với tình cảm của mình và
người khác. Chúng tôi đều mỏng manh, tôn trọng người khác quá, đến độ tự làm tổn
thương chính mình.
Trong tin nhắn, Luke nói
là Luke rất hối hận khi không gặp tôi ngày 8 tháng 1 như đã hẹn. Tôi không chấp
nhận lý do Luke quá bận. Nhưng tôi chấp nhận lời xin lỗi. Đôi khi tôi cũng nghĩ
quá nhiều, vội vàng nói hay làm điều gì đó tổn thương người khác. Vậy nên tôi
hiểu Luke. Tôi tha thứ cho Luke!
Tôi thấy nhẹ nhõm. Con người
tôi vốn dĩ như thế. Tôi không thể quá gồng mình, tỏ ra cay độc để “trả thù”
đời. Rốt cuộc làm vậy người tổn thương nhiều nhất lại là chính tôi.
Tôi ngẫm lại triết lý do
Cha bề trên rao giảng trên vô tuyến lúc nãy: Bạn không thể, không nên thay đổi
người khác. Bạn chỉ có thể, chỉ nên thay đổi chính mình. Có thể sau khi bạn tha
thứ cho một ai đó, người đó lại sẽ làm tổn thương bạn một hay nhiều lần nữa,
nhưng đó là do họ không thể thay đổi bản thân chứ không phải do lỗi ở bạn. Vậy
nên, bạn hãy cứ tiếp tục tha thứ, tiếp tục vui vẻ, không hận thù dù người đó
vô tình với sự tha thứ cao cả của bạn.
L ngắt mạch suy nghĩ của
tôi khi nhất định phải ra bờ biển ngắm hoàng hôn.
Gió lộng. Se se lạnh dù vẫn
còn nắng. Bờ biển hoang sơ không có chỗ nào ngồi. Chọn mãi mới được chỗ khuất
gió một chút, hai chúng tôi ngồi bệt xuống cỏ, bên cạnh một đôi trai gái người địa
phương (thì nói tiếng Trung nên mặc định là người Đài nhỉ!)
Tôi ngồi viết lách,
thỉnh thoảng đọc, trả lời tin nhắn của Luke. Lam ngồi ngắm biển, tay cầm
quyển sách ưa thích của mình.
Có người nói với tôi:
biển ở đâu chẳng vậy, có gì để ngồi hàng giờ, đi cả một chặng đường xa đến một
bờ biển mới cho mất công. Nghe đã biết người này không có chút lãng mạn,
xúc cảm đặc biệt nào trong đời. Với tôi, điều này nghe thật phi lý. Mỗi con song
với tôi đã khác chứ đừng nói đến mỗi bờ biển.
Tôi có thể ngồi với biển cả ngày
chỉ để nghe biển “thì thầm” với tôi những bản tình ca tôi muốn tạo nên theo cảm
xúc. Tôi có thể ngồi với biển cả tuần chỉ đơn giản là thả hồn chờn vờn trên những ngọn sóng nối đuôi nhau xô
bờ. Những lúc như vậy, tôi thấy lòng mình dịu nhẹ, những đau buồn lan ra, tan
biến như bọt biển ngoài khơi xa.
Tôi một lòng chung thủy với biển. Một lòng
hướng về những nơi có biển. Dù bất kỳ ở đâu, xa xôi hay đang ngồi trước biển
như lúc này.
Tôi và Luke trò chuyện
khá lâu qua Viber dù hơi phân tâm khi L đang cao trào câu chuyện của mình. Hóa
ra tôi đã chặn Whatapps của Luke nên sau đó Luke cố nhắn tin, gọi điện qua whatapps cho tôi
không được. Rồi thế nào mà lại nghĩ ra tìm tôi trên Viber mới liên hệ được tôi
hôm nay.
Luke chân thành nhận
lỗi. Luke nhắc đi nhắc lại rằng Luke thực sự rất nhớ tôi. Luke lại khiến tôi
mềm lòng. Cảm giác tối đó trên đường từ Whian Whian về Wilson’s Creek lâng lâng
trở lại. Tôi lại thấy mình thật trẻ trung, xinh đẹp, như hôm nào tung tăng
trong chiếc váy hoa hiệu Playboy bên cạnh Luke; ngây ngô bên những bông hoa
dâu tây trong vườn nhà Luke; ngắm nhìn Luke hiền lành, dịu dàng lùa đàn gà vào
chuồng khi chạng vạng…
Tôi là gái thành phố. Tôi chưa bao giờ thích nông thôn,
rừng rú. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống ở nông thôn hay một nơi hẻo
lánh như Whian Whian nơi Luke đang thuê nhà sống. Nhưng tôi thực sự yêu
thiên nhiên, yêu loài vật. Không đến độ “cuồng” được như Luke. Tôi chỉ thường
xem các chương trình về thiên nhiên hoang dã để thỏa mãn trí tò mò và tưởng tượng
của mình.
Tôi ước Luke sống ở một nơi khác, gọn gàng, sạch sẽ hơn nơi làng
Hippy hiện tại. Người Hippy rất đơn giản, dễ tính đến không chịu nổi. Họ không
phán xét Luke, không dạy bảo Luke phải thế này thế kia. Theo nhìn nhận, tôi còn
hiểu là Luke sạch sẽ và tề chỉnh hơn dân Hippy xung quanh mà Luke coi là bạn
thân, người nhà. Nhưng tôi không muốn Luke sống mãi như thế. Người Hippy yêu
thiên nhiên thật. Có điều họ quá tự do, cổ lỗ đến độ kéo cả những người xung
quanh họ quay trở lại “thời ăn lông ở lỗ”.
Tôi không đòi hỏi Luke phải có
nhà lầu, xe hơi đẹp, đồ vật trang trí sang trọng cho tôi (như Luke lo xa). Tôi chỉ muốn Luke sống đàng hoàng hơn, thành thị hơn một chút để nếu có dịp nào đó
quay trở lại Úc, trước khi Visa một năm hết hạn, tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn lần
đầu gặp nhau ấy.
Tôi và L mỗi người chạy
theo những suy nghĩ của riêng mình. Sao chổi vụt bay qua (hy vọng sao chổi thật chứ
không phải do chúng tôi tưởng tượng). Hai đứa nhắm mắt ước điều mình mong muốn.
Tôi chẳng ước gì cao xa. Không cầu tài, cầu lộc hay bất kỳ điều gì quá xa vời. Lúc đó, tôi chỉ ước mình sẽ có những giấc ngủ ngon không mộng mị. Ước cho các
con tôi khỏe mạnh, ngoan ngoãn.
Sao chổi vụt biến mất. Mặt trời cũng đã lặn tự
khi nào. Gió mỗi lúc một lộng. Tôi run rẩy. Chiếc áo khoác mỏng không còn đủ
ấm. L cũng co rúm lại trong chiếc khăn mỏng tang.
Chúng tôi quyết định đi về
phòng. Cũng đã đến giờ ăn tối. Còn phải xem B giờ đã khá hơn chưa…
(còn nữa)
Labels: biển, hippy, luke, sao chổi, sóng, trống vắng, viber, whian whian, wilson's creek

0 Comments:
Post a Comment
<< Home