NHỮNG CHUYẾN ĐI TRONG ĐỜI

Sống - Đi - Viết. Hòa mình giữa những Kỳ thú Thiên tạo. Tận hưởng những cảm xúc thăng hoa. Trải nghiệm những giây phút tuyệt diệu của cuộc sống!

My Photo
Name:
Location: Hà nội, Vietnam

Đặc điểm nổi bật: Độc đáo & cuốn hút Phương châm: Sống & làm việc theo đam mê

Wednesday, January 24, 2018

Wilson's Creek - Trở lại Úc

Wilson's Creek - Uống cho say. Nhảy cho quên.


1/1/2018

Khởi đầu một năm mới. Tôi đã tỉnh sau một đêm say. Lâu rồi tôi mới quậy phá thế. Giờ mới định hình nhớ lại những việc đêm qua.

Uống cho say. Nhảy cho quên. Tôi khóc ròng bên lửa trại, giữa khoảng không tĩnh lặng cho đến khi Rolf phát hiện ra góc tôi lẩn trốn. (thực ra là Phương tìm ra trước nhưng không hiểu do không có khiếu giải quyết các tình huống tương tự hay do biết với tôi lúc này lời khuyên từ người khác giới có hiệu quả hơn). Bố ngồi xuống trấn an tôi. Chưa bao giờ tôi trọng trạng thái kích động đến thế ở một nơi xa lạ, toàn người xa lạ, đa phần là người nước ngoài. Rolf hỏi tại sao tôi khóc (giống trong chuyện cổ tích Bụt hay hỏi vậy!). Tôi nghĩ mãi mà chẳng hiểu tại sao! Có phải tại tôi cố gắng mạnh mẽ quá lâu? Tôi đã luôn gồng mình lên, luôn cố vượt qua mọi chuyện một mình, trong câm lặng. Tôi biết mình thật phi lý khi bỏ lại bữa tiệc giữa lúc cao trào, bỏ lại những người bạn đang "high" với rượu, bia hay cỏ *

Rolf để lại tôi một mình với "tối hậu thư": sẽ cho tôi vài phút trấn tĩnh rồi tự vào nhà nếu không sẽ bảo mọi người ra khuân vào.

Một lần trong đời, tôi chẳng thèm để ý đến ai xung quanh, chẳng quan tâm đến cái gì đang diễn ra gần đó. Tôi lướt qua mọi người như không hề có ai. Tôi vào rót đầy ly rượu rồi lại trở về góc tối sau đống lửa. Khi nước mắt đã vơi, tôi vào nhà nhảy điên loạn. Tôi lắc lư. Tôi xoay tròn theo điệu nhạc. Trừ lần nhảy dưới nước ở suối khoáng Ninh Bình cách đây nhiều năm, tôi đã không phiêu đến vậy. Tôi lướt trên mặt sàn. Thân tôi nhẹ bẫng, bồng bềnh trôi. Chỉ có vài đầu ngón chân chạm sàn. Như các diễn viên vũ ba lê. Tôi bay lơ lửng trong không trung. Tôi nghĩ mình múa thật đẹp giữa sàn nhảy tự tạo trong nhà Rolf. Tôi nhắm mắt, tưởng tượng ra cô bé lớp năm ngày ấy (hay năm tuổi nhỉ? thật lòng không còn nhớ nổi), háo hức khi biết tin được vào Nha trang theo học lớp múa. (rồi rơi tõm xuống hố sâu thất vọng khi chuyến đi bị hủy, kế hoạch bị thay đổi vì mẹ bảo mẹ không thể xa tôi. Khi nghe mẹ nói thế tôi rất cảm động. Nhưng sau này, sau nhiều việc xảy ra, có lúc tôi độc địa nghĩ rằng, có khi mẹ không thể thiếu tôi. Mẹ không biết ai sẽ giữ chìa khóa nhà mỗi khi mẹ đi vắng, không biết ai sẽ ngồi nghe mẹ hàng giờ khi cần ai đó tâm sự, không có ai trông em, nấu cơm, đi chợ, bán hàng cho mẹ khi cả nhà người đi làm, người đi học, người nằm ngủ...)

DJ đã nản vì không còn ai nhảy ngoài tôi. Anh đã định dừng nhạc nhưng Rolf nói gì đó nên anh lại tiếp tục. Tôi chẳng cần biết. Không có ai càng vui. Tôi chỉ cần biết mình đang sống với chính con người mơ mộng ẩn giấu bấy lâu của mình. Lúc đó tôi ước: giá mình có chút tài năng nghệ thuật, vẽ vời, nhảy múa, đàn sáo hay gì đó. Nhất định việc mình lựa chọn làm trong đời sẽ không phải là thương mại, cứng nhắc, khốc liệt với doanh số, khách hàng...

Thời khắc giao thừa đã điểm. Mọi người túm tụm ôm hôn nhau chúc mừng năm mới. Tôi không ôm hôn ai mà ngồi vật xuống sàn, hướng ra Light house. Lại khóc tu tu. Elizabeth, vợ Michael ngồi xuống bên tôi, tay xoa lưng, tay nắm tay, thì thầm những điều gì đó tôi không còn nhớ nổi. Chỉ biết lúc đó, nước mắt cứ trào ra như vỡ đập. Tôi gục vào vai Liz khóc như mưa. Lại là lần đầu tiên nữa. Tôi chưa bao giờ khóc trên vai người lạ, lại là người nước ngoài. Tôi bị làm sao vậy!

* Bên Úc những người tham gia tiệc tự mang đến theo tinh thân BYO. BYO nghĩa là Bring your own. Người phương Tây họ tổ chức tiệc rất nhàn. Họ cứ mời trực tiếp những người mà họ biết và muốn mời. Những người đó được quyền mới những người khác không cần báo trước hoặc có thể báo trước nếu quan hệ không đủ thân. Sau đó, ai đến thì tự mang đồ uống, đồ ăn vặt mà mình có hoặc muốn. Đến nơi thì tự mang đồ của mình ra ăn hoặc trao đổi với những người mình quen. Không nấu nướng cầu kỳ. Không lo đau đầu đếm số người để đi chợ, làm món, đợi chờ. Ai không đến mặc ai. Ai đến thì tự tìm niềm vui, tự tìm bạn nói chuyện. Ai không tìm được hoặc không muốn tìm, có thể lặng lẽ ngồi một góc quan sát những người còn lại. 

Nếu Việt Nam có kiểu như vậy, chắc tuần nào tôi cũng mở tiệc! Mỗi lần tổ chức tiệc hay ăn uống tại Việt Nam thật là mệt. Tôi còn nhớ khi mới lấy chồng, chồng cũ tôi rất thích tụ tập người nhà, bạn bè về nhà ăn uống. Có điều, người lo mọi thứ sẽ là tôi. Tôi bỏ tiền ra, tôi đi chợ, tôi nấu nướng, tôi dọn dẹp. Khi đó tôi có con nhỏ. Vừa trông con vừa làm. Cháu chắt gì mà gần ăn mới đến. Ăn xong lại ngồi tán phét để mặc thím dọn dẹp. Ông chồng cũ cũng vểnh râu ngồi tán gẫu. Rồi còn uống hết bình rượu Sim tôi cất công ngâm mất ba năm. Hóa ra tôi thù giai nhớ lâu thế đấy. Ai làm điều gì tốt đẹp tôi sẽ nhớ cả đời. Ai làm gì xấu tôi cũng sẽ nhớ...cả đời!

Labels: , , , , , , ,

Byron Bay - Trở lại Úc

Byron Bay - Phụ nữ luôn rối bời trong những ngày "đèn đỏ"


29/12/2017:

Đêm qua tôi ngủ được nhiều hơn chút. Sáng nay dậy muộn hơn. Tôi quyết định không phụ thuộc vào những "late birds". (những người bạn thích ngủ nướng luôn dậy vào lúc 9-10 giờ sáng, ăn bữa đầu tiên trong ngày nửa tiếng đến một tiếng sau đó khi bụng tôi đã sôi lên vì gần đến giờ ăn bữa trưa). Tự làm cho mình mấy lát bánh mỳ, một cốc trà gừng nóng hổi. Tôi kết thúc vừa kịp lúc Rolf đến đón chúng tôi đi Byron Bay. 

Luke không đến được như hẹn. Tôi tưởng mình đã thoát ra khỏi mớ bòng bong nhưng chưa thể. Tôi vẫn bị những thứ lặt vặt, những cảm xúc vớ vẩn hành hạ mỗi đêm. Tôi trằn trọc. Tôi bực dọc. Tôi chẳng biết phải làm sao với bản thân.

"Đèn đỏ". Mệt. Đau đầu. Chán. Buồn! Tôi trở lại trạng thái tệ hại trước khi sang Úc. 

Biển ở Byron xanh kỳ lạ, giống như những nơi tôi thường xem trên BBC Earth. Những anh chàng cao to đẹp trai, hai cánh tay rắn chắc cầm ván lướt sóng lượn lờ trước mặt vẫn không đủ khiến cơn đau đầu của tôi tan biến. Đầu tôi như búa bổ. Tinh thần tôi rệu rã sau nhiều đêm ngủ không ngon. 

Những người bạn vào phố dạo chơi vì biển nắng quá gắt. Với họ biển nào cũng giống nhau, chỉ là nước và sóng! Tôi thì không bơi được cũng không đủ khỏe để xuống bãi biển phơi nắng.

Trên bờ chỉ có duy nhất một nhà hàng. Bàn đã đặt kín đến tận 4/1. Tôi ngậm ngùi ngồi phía bên ngoài trời, xa mặt biển hơn nhưng có bóng mát của những hàng cây. 

Tôi ngồi đây, một mình, lạc lõng. Gần như cả bãi và khu này không có người Việt nam nào. Đa phần là người Úc, thậm chí người châu Á từ nơi khác cũng không nhiều. Byron là "khu nhà giàu". Biển ở đây đẹp rất nổi tiếng nhưng không thu hút nhiều khách du lịch quốc tế bằng Gold Coast. Có thể do các quảng bá du lịch chưa nhắm nhiều đến thị trường quốc tế. Hoặc đơn giản vì nơi đây không có nhiều nhà hàng để lựa chọn phía sát mặt biển (đây chỉ là phán đoán nửa vời của tôi trong tâm trạng mệt mỏi, chán chường. Lúc sau đó khi Rolf quay lại đón và đi xe ô tô một vòng lên Light house và các khu nhà nghỉ, bờ biển chính thì tôi biết mình đã nhầm

Dù chưa gặp mặt tôi vẫn giận Luke. Sao cậu ta đang ngọt ngào bỗng chốc vì mỗi lý đo đâu đâu mà lỡ hẹn với tôi. Tôi cũng mệt nhưng tôi vẫn chờ cả ngày hôm qua. 

Tôi tự nhủ: hãy quên đi. Mi đã thề phải dứt ra khỏi sự tác động không đáng có của thứ tình cảm trai gái ủy mị. Mà đã có gì đâu ngoài việc hai ngày liền chat với nhau những lời dịu ngọt, thấy được sự đồng điệu trong những câu nói, sở thích. Suy cho cùng, Luke quá trẻ và không thể có một kết cục gì giữa chúng tôi. Tôi sớm trở về Việt Nam, Luke sớm trở lại với những khu rừng để hoàn thành các dự án quy hoạch sinh thái. Vậy thì không gặp gỡ tốt hơn.

Tôi ép mình suy nghĩ theo hướng đó mỗi khi tâm tư lại hướng về Luke. Tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ có một buổi chiều lãng mạn bên thác nước, trong rừng hay nơi nào đó tuyệt đẹp mà Luke định đưa tôi đi thăm. 

Tôi quá cô đơn. Tôi đang tuyệt vọng. Hồi kết đến sớm hơn cho bộ phim tự dựng. Cinderella còn chưa kịp nhảy điệu van xoay với chàng Hoàng Tử Bạch Mã của mình. Đồng hồ còn chưa điểm mười hai tiếng...

Tôi không muốn buồn. Nhưng tôi chẳng thể làm gì. Tâm trạng thất thường trong những ngày đèn đỏ khiến tôi càng thêm rối bời. Ước gì. (Lại chỉ biết nghĩ vậy) Ước gì chàng hoàng tử của tôi đang ở đây. Chàng dịu dàng vuốt làn tóc rối tung trong gió biển và thì thầm: Nàng đừng lo. Hãy ngủ đi. Ta sẽ luôn là chỗ dựa vững chãi của nàng.

Tôi nhớ các con. Đặc biệt đứa con gái bé bỏng vẫn chưa biết nói ở tháng thứ 20. Tôi muốn mang chúng đi cùng nhưng như thế chắc tôi còn lo lắng, stress hơn nhiều. Tôi không đủ năng lượng và sức lực. Cuộc sống không hạnh phúc, chín tháng mang thai, mười lăm tháng "vật lộn" với đứa con mới sinh do thường xuyên không có giúp việc ổn định, không có sự hỗ trợ đủ cần từ chồng cũ, từ bố mẹ, từ người thân, áp lực từ công việc, đầu óc giàu "trí tưởng bở"...tất cả như "ma cà rồng" hút cạn kiệt những giọt "máu" còn xót lại sau mười bốn năm lập gia đình. 

Những tưởng tôi có một thời gian dài thư giãn tại một nơi đẹp thế này, yên tĩnh thế này, tôi sẽ được thanh thản như mình mong muốn.

Vậy mới nói. Ngoại cảnh chỉ có thể là tác nhân hỗ trợ, không thể là cứu cánh cho cuộc đời bạn. Bạn cần đạt được sự tĩnh tại từ bên trong. Bạn cần soi sáng cho chính tâm hồn của mình.

Tôi phải làm sao? Tôi cố để không phải nghĩ. Nhưng cuối cùng tôi không thể mãi trốn chạy. Tôi vẫn cần đối diện với chính mình. Tôi phải nhìn sâu vào bên trong tâm hồn mình. Phải vận được nội lực để tạo nên một sức mạnh bền vững cho tinh thần của tôi. Tôi không thể để bất cứ ai khiến tôi xụp đổ trở lại. Tôi không thể.

Bên cạnh tôi, một gia đình người Úc đang ăn uống, trò chuyện vui vẻ. Bố mẹ và cậu con trai. Tôi chưa bao giờ có thời gian hạnh phúc như thế với bố mẹ mình. Cũng chưa bao giờ tạo được không gian như vậy bên chồng cũ và con trai, dù rằng đã nhiều lần cố đưa gia đình đi nghỉ tại một nơi đẹp gần bằng thế này (à thì con trai tôi nhỏ tuổi hơn nhiều cậu thanh niên ngồi bên cạnh, con chưa thể có suy nghĩ chín chắn hay nghĩ cho ai khác ngoài bản thân. À thì tôi và chồng cũ luôn khác biệt. À thì con tôi có ý thích giống bố nó, thích ngồi trong phòng máy lạnh xem vô tuyến hơn là nằm dài trên bãi biển đọc sách, tắm nắng trong một ngày hè rực rỡ...). 

Hạnh phúc không thể cưỡng ép. Nếu bạn không có sự hòa đồng, vui vẻ từ bên trong, dù bạn cố gắng đến đâu, bạn cũng không thể tạo một không khí hân hoan thực sự.

Rolf quay lại, hồ hởi khoe đã tìm được một chỗ đỗ xe tốt. "Đó là do tôi thạo khu vực này vì đã ở đây hai năm khi mới sang Úc". Rolf là người Úc gốc Thụy Sỹ. Hành trình trở thành người Úc của "bố" cũng khó khăn chẳng kém gì nhiều người khác. (tôi gọi là bố vì Rolf già hơn hẳn so với tuổi 60 của mình. Hơn nữa, cứ ai gắn liền và có cảm tình với Phương đều được tôi gọi là bố. Dù sau này có anh mới 54). Sang Úc hơn hai mươi năm về trước sau tai nạn xe hơi nghiêm trọng cướp mất hoàn toàn sức lao động, Rolf đã đem lòng yêu nước Úc đến độ chóng vánh quyết định mang toàn bộ số tiền thừa kế từ cha mẹ sang Úc để mua đất, xây nhà. Khu đất anh mua được cách nhà Hans khoảng 3km, thuộc Wilsons Creek, trên một ngọn đồi cao, tầm nhìn tuyệt đẹp ra hướng Light house. Chẳng nhớ chính xác nhưng từ hôm đến có lẽ tôi đã sang ăn ở nhà Rolf cùng mọi người đến 2-3 lần, chưa kể đi qua đi lại lấy đồ...(Tôi không phải là người thọc mạch về những câu chuyện đời tư của ai đó. Nhưng thật dễ hiểu khi tôi biết tường tận đến thế sau những ngày phải nghe chuyện trên trời dưới bể, ở nhà, trên xe hay bất kỳ đâu từ nhóm bạn, từ chính Rolf)

Hóa ra chỗ đỗ xe đẹp mà Rolf khoe khoang đã khiến "bố" bị phạt 183 AUD. Chuyện là lúc đó nắng và mệt, Rolf tạt luôn vào chỗ đỗ mà không buồn quay xe lại theo đúng chiều. Vậy đó. Cả mấy ngày liền tôi chưa bao giờ nhìn thấy một anh cảnh sát giao thông hay khu vực nào. Nhưng khi có người vi phạm thì các anh luôn làm tốt nhiệm vụ của mình. Ở Úc phí phạt vi phạm rất cao, đặc biệt sẽ tăng gấp đôi vào các ngày lễ. Nếu Việt Nam cũng áp dụng mức phạt thế này cho các xe đỗ ngược chiều, sai làn thì hẳn là quỹ phạt của nhà nước Việt Nam sẽ nhiều đến mức thừa nuôi các cảnh sát tinh nhuệ gấp nhiều lần nước Úc!

Cuối cùng cũng tìm và đón được "đôi chim cu" đang lang thang trong phố (một cặp vợ chồng cùng nhóm với chúng tôi). Đường khá là đông. Thực ra chỉ là ùn và đi chậm hơn bình thường nhưng Rolf liên hồi than là tắc, sẽ mất cả tiếng mới về nhà...Nếu so với khu rừng rú Rolf và Hans đang ở thì đương nhiên giao thông ở bất kỳ đâu xung quanh đó cũng sẽ bị coi là ùn, tắc. Đó là lý do tại sao hai bố nhất định không đưa chúng tôi đi Gold Coast. 

Trên đường về, dù đã làm thêm hai viên Panadol, đầu tôi vẫn không đỡ mấy. Mọi người thì chẳng ai cần đề ý đến việc tôi mệt, đau đầu. Họ cứ lang thang, trò chuyện râm ran. Rolf dừng trên một đỉnh đồi khác trên đường về giới thiệu với "người yêu" chỗ tuyệt vời để camping, BBQ. Tôi nằm vật xuống ghế xe. Lần đầu trong chuyến đi, cảnh đẹp không thể giúp gì cho tâm trạng và thể trạng của tôi.

Tôi chỉ mong đi nhanh về nhà, nằm vật ra giường, ngủ một giấc thật dài. Nhưng có vẻ như chẳng ai buồn quan tâm đến mong mỏi nhỏ nhoi đó. Rolf hứng chí rủ mọi người về nhà, mấy người bạn đồng tình với lý do để Hans và Nguyệt có thêm thời gian tự do bên nhau, khỏa thân trong nhà, tắm tiên ở suối như những ngày chúng tôi chưa đến. Mình tôi thì ý kiến sao được. Lại thêm cái lý do chính đáng thế. Tôi đành ngậm ngùi theo họ, vật vã trên giường trong phòng khách nhà Rolf. Căng thẳng thêm với tiếng rì rầm bên ngoài phòng khách, rồi tiếng nhạc thình thình từ loa bên ngoài phòng ngủ. Phương đã ngáy pho pho từ lúc nào giữa những âm thanh hỗn tạp còn gần hơn tôi.

Sau khi uống gần hết tách trà gừng nóng, ổn định chỗ nằm và dường như sẵn sàng đi vào một giấc nghỉ thì tôi bị gọi giật đi về. Họ không muốn ở lại nữa. Hoặc đơn giản là họ nghĩ đã đến giờ về. Họ thậm chí còn chẳng quan tâm tôi đã đỡ chưa, đã chợp mắt được chút nào chưa.

Sau đó, tôi như say. Tôi chẳng nhớ theo họ về thế nào. Lên giường ngủ ra sao. Tôi chẳng còn đủ tỉnh táo sau sáu viên Panadol tống vào họng trong ngày. Tôi tung hê tất. Trèo lên giường. Đi vào giấc mộng mị của riêng mình. Để rồi khi tỉnh dậy, chỉ mới đỡ hơn một chút, tôi đã có một quyết định điên rồ. Báo với Luke rằng tôi đồng ý gặp vào ngày mai. Cho Luke sửa sai vì đã lỡ hẹn ngày hôm qua.




Labels: , , , , , , , , ,

Tuesday, January 23, 2018

Lilly Pilly - Trở lại Úc

Lilly Pilly - Tôi yêu thiên nhiên


27/12/2017:

Cô bạn cùng phòng đi ngủ sớm tối qua. Tôi không có chỗ đánh máy nốt những trang còn dang dở. Muốn xuống phòng khách làm nốt lại sợ ảnh hưởng đến Hans. Cố gắng chợp mắt nhưng tiếng ngáy phòng bên to quá. Trằn trọc. Đi ra đi vào. Mãi tôi cũng chìm được vào giấc ngủ một lúc giữa tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn.

Gần sáu giờ sáng. Không tài nào trở lại giấc ngủ. Định bụng đánh máy nốt. Hết pin. Ngậm ngùi ôm cuốn sổ viết tay xuống hiên. Cảm xúc vừa ùa về. Sẽ vuột bay nến không kịp viết.

Lướt trên skout và Tinder. Vào phần tin không đến, không gửi được tối qua. Có một tin mới trong tinder. Anh chàng khá điển trai, trẻ trung. Đặc biệt anh là một trong số ít gửi tin nhắn từ tinder cho tôi.

Có vẻ như tôi "hợp" skout hơn. Hay là tôi quá già nên ít lựa chọn tại tinder? Mặc. Anh nào trẻ đẹp, chủ động liên lạc thì trả lời. Ai lịch sự, quan tâm thì nói chuyện dài. Không thì bái bai. 

Tôi thích ngồi ngoài hiên ngắm bình minh và hoàng hôn. Tầm mắt ngút ngàn trong cánh rừng nhà Hans. Dù cảnh vật trước mắt là tất cả những gì tôi mường tượng về khu vườn mơ ước, nhưng nếu sống một mình cùng anh nào đó ở chỗ heo hút thế này cũng sợ. Tôi chưa đủ độ phiêu, mạo hiểm. Hoặc tại ở Việt nam độ an toàn không cao khiến cho tôi luôn phải đề phòng. Mọi người bảo bên này dù sống trong rừng cũng an toàn. Nói thì biết thế. Đâu dễ quen với lối sống mới sau vài ngày.

Gió. Lạnh. Tôi mặc hai áo, hai quần vẫn co ro trong chăn. Chị Ng dặn chỉ mang đồ mùa hè vì ở đây rất nóng. Tôi đã hơi chủ quan. Tôi đâu có sức chịu đựng tốt vậy. Thêm nữa, tối hôm đến Úc (ở lại trong một khu rừng rộng mười nghìn hecta tại đường Lilly Pilly), chúng tôi đã mang theo một cơn bão với trận mưa to như trút nước. Nhiệt độ phải giảm thêm mười độ, Hans bảo vậy. 

Tôi lên phòng. Tiếng ngáy phòng bên vẫn đều đặn. Sao mọi người có thể ăn ngon, ngủ kỹ đến thế. Đã gần bảy giờ sáng. Sao tôi lại vậy? Giữa không gian đẹp nhường này, thư thái nhường này, tôi vẫn không ngủ được một giấc đủ dài, đủ sâu! Lần đầu tiên từ hôm kia, tôi nghe thấy tiếng ô tô  chạy gần nhà. Tại không có nhiều xe hay tại tôi luôn bị cuốn vào những câu chuyện ngoài lề khi mọi người thức đông đủ?

Tôi lại xuống hiên nhà. Bỗng dưng thấy bụi dâm bụt của anh Hans hơi cao, không đúng chỗ. Nó đang che khuất tầm nhìn từ một trong những chiếc sô pha ưa thích của tôi. Vậy đó. Tôi cố để không trở về với bản chất điều khiển mọi thứ của mình. Ấy vậy mà thâm tâm vẫn tự nhủ: nếu đây là nhà mình thì bụi dâm bụt đã tiêu đời. Thay vào đó sẽ là những khóm hồng lùm lùm theo dọc hiên nhà, hay những khóm hoa đa sắc đủ thấp để không chắn tầm nhìn của tôi.

Lan man một hồi. Tôi nhớ ra những điều muốn luẩn quẩn trong đầu suốt một tiếng đi bộ.

Trở lại thời điểm gần sáu giờ sáng. Tôi quyết định đi bộ trong rừng một mình. Lâu rồi tôi mới lang thang vô định như thế. Hình như không có một con đường như tôi mong đợi. Cây cỏ um tùm. Và kìa, tôi thấy những cây hoa cứt lợn màu tím. Ký ức nhiều năm lại ùa về. Hà nội giờ không dễ gì tìm thấy nguyên liệu chế thuốc nhỏ mũi này nữa. Tấc đất tấc vàng! Nghĩ lại, vừa thương con trai vừa buồn cười. 

Hơn mười năm về trước, lo lắng cho bệnh viêm xoang dị ứng của con, tôi lấy hoa cứt lợn tím về rửa sạch, giã nát, hòa vào nước đun sôi để nguội, chế ra lọ nhỏ mũi đặc trị. Không nhớ ai mách nữa. Chỉ mang máng là không phải của lang băm mà rõ là của một bác sỹ tai mũi họng nào đó. Một trong số vô vàn bác sỹ tai mũi họng ở Hà Nội mà tôi và chồng cũ đã từng "tha" con trai đến khám với hy vọng chữa khỏi bệnh viêm mũi cấp, viêm xoang dị ứng hoành hành suốt nhiều năm tuổi thơ của con.

Vui mừng vì chế được "thần dược", tôi đè đứa con bé bỏng ra nhỏ thứ nước nhờ nhờ trong lọ. Nó giật bắn, nhảy dựng, khóc thét. Cho đến lúc đó, tôi không hề nghĩ đến việc phải dùng thử. Khi lo lắng quá, bố mẹ nào cũng lú lẫn, u mê vậy sao? Nhỏ thử mới biết rất xót, mũi & họng cay xè. Nước mắt tôi dàn dụa. Cắn răng. Tôi đâu thể khóc như đứa trẻ. Dù ước rằng mình được vô tư như thế.

Cho dù mục đích của toàn bộ việc chữa trị này là đúng đắn, tôi quyết định không dùng cho con trai. Thần kinh nó sẽ bị kích thích quá mức. Nó cần phải dịu lại sau nhiều cơn co giật vì sốt cao hồi nhỏ. Bác sỹ bảo vậy. Tôi không thể mạo hiểm. À thì khi có quá nhiều chỉ dẫn, gặp quá nhiều bác sỹ, nhiều chuyên ngành khác nhau, điều tốt nhất cha mẹ có thể làm là tin vào bản năng của chính mình, lựa theo hoàn cảnh thực tế của con cái mình mà đưa ra quyết định đúng đắn, thích hợp. Con cái không nên là vật thí nghiệm cho những cảm xúc lo lắng tột độ hay việc cha mẹ quá quan trọng hóa vấn đề. Hãy đổi vai. Từ cha mẹ đẻ của con mình thành người ngoài. Để khách quan nhìn nhận khi không quá sốt sắng mong con khỏi bệnh bạn sẽ làm gì. Khi đó, cái đầu lạnh sẽ giúp bạn có quyết định đúng đắn.

Câu chuyện về bông hoa cứt lợn tím cứ lờn vờn mãi. Có lẽ do nó minh chứng cho thời vất vả, thiếu thốn, mệt mỏi nhất sau khi lấy chồng của tôi. 

Mãi nghĩ, tôi lạc lối trong rừng đến hai mươi phút rồi. Mục đích chuyến "thám hiểm" này là gì? Tôi đang đi tìm dòng suối, vườn rau rocket cho bát sa lát đặc biệt tối qua?

Tôi quyết định quay lại. Càng đi càng vướng vào những bụi cây cao hơn. Thôi thì không tìm được cũng đã đi được một đoạn khá xa, tiêu được vài nghìn kilo calo thừa do ăn quá nhiều từ hôm đến.
Ô kìa, một "tree house". Đến gần. Chỉ còn cái sàn nhà và một cầu thang lểnh khểnh, mục nát. (chiều hỏi Hans thì hóa ra không hẳn là tree house. Chỉ là nơi Michael em Hans làm lên cho mấy đứa nhỏ nhà anh chơi đùa khi còn nhỏ). Mấy đêm trời mưa, đường trơn, cây trơn. Tôi không đủ liều để thử trèo lên. Tôi vẫn luôn "ám ảnh" với việc trèo lên một "tree house" thực sự. Tôi xem phim Mỹ nhiều vậy đó. Trong tuổi thơ một anh chàng, một cô nàng nào đó từ nông thôn nước Mỹ, sẽ luôn có một câu chuyện gắn với tree house, một kỷ niệm đã qua, dù vui vẻ hay buồn phiền.

Định bụng quay về. Nhìn sang bên trái. Ôi trời! Lối mòn đã được dọn sẵn đây mà tôi không để ý. Vậy đó. Tôi luôn tự lao vào vất vả. Tôi cứ mò mẫm tự tìm lối thoát hay con đường cho riêng mình. Đơn giản hơn, lẽ ra tôi chỉ cần hỏi. À thì lý do để biện minh sẽ là, vào giờ này chưa có ai dậy. Không có hàng xóm xung quanh...

Cảm giác thế nào? Con đường có sẵn mà cứ như tôi vừa tự khám phá ra Châu Mỹ. Tôi là thế đó. Tôi thích thú đến ngớ ngẩn mỗi khi cất công tự kiếm tìm và khám phá ra nhiều thứ có vẻ như rất hiển nhiên đã tồn tại. Tôi luôn mất nhiều thời gian hơn khi cố thủ với suy nghĩ rằng: tự mình khám phá thì cảm giác khi thấy sẽ tuyệt vời hơn nhiều. Nhưng không phải lúc nào cũng đúng và cũng nên như vậy.

Tôi đã mất mười mấy năm để hiểu ra rằng ly hôn là giải pháp đúng đắn, là liều thuốc hợp lý cho căn bệnh không hạnh phúc của mình. Tôi đã luôn nghĩ, nếu mình cố gắng đủ nhiều, đủ lâu, tôi sẽ luôn có một người chồng bên cạnh, yêu thương, trân trọng những gì tôi đã bỏ lỡ, đã hy sinh cho cuộc sống chung với anh. Thế nào là đủ tôi còn không biết. Sao tôi còn mong anh phải biết?!

Tôi vẫn lang thang trên đường đời, vẫn mò mẫm trong đêm đen. Hoàng Tử Bạch Mã của tôi ở đâu? Liệu chàng có thực sự tồn tại?

Tôi xem quá nhiều phim hoạt hình trên Disney channel, nhiều phim tình cảm lãng mạn trên Diva, đọc quá nhiều truyện cổ tích. Tôi luôn đắm chìm vào những khoảnh khắc ấy, khi nhân vật ưa thích của mình tìm được Hoàng Tử Bạch Mã của đời họ. Nhiều năm trước, tôi còn xem đi xem lại bộ phim "Câu chuyện thần tiên ở New York" vì tôi thấy nó gần thực tế hơn, gần với đời thực của tôi hơn. Một chàng luật sư lãng mạn dễ kiếm tìm hơn một chàng hoàng tử trong truyện cổ tích. Thật ngớ ngẩn!? Thậm chí trong tiểu thuyết đầu tay của mình, tôi còn "bắt" hai nhân vật chính xoay quanh những lời bài hát trong phim đó. Tôi đã quá tuyệt vọng khi không tìm thấy trong đời thường nên đã cố "viết" ra một chàng hoàng tử cho riêng mình như vậy đó.

Dọc theo con đường mòn trong rừng tại Lilly Pilly , chẳng mấy chốc tôi đã đến con suối nơi Hans và chị Ng hàng ngày ra tắm tiên. Nước đục và bẩn hơn tôi nghĩ. Chắc là do mưa. Tôi ngưỡng mộ họ. Họ có thể hoang dã đến vậy. Tôi yêu thiên nhiên. Yêu hơn tôi nghĩ. Nhưng tôi chưa yêu đủ mãnh liệt hoặc chưa đủ tự tin để hòa mình với thiên nhiên như vậy. Tôi sẽ không dám tắm dù có quần áo đầy đủ tại dòng suối thiên nhiên đang sủi bọt này. Một ngày nào đó,  như P nói, tôi sẽ quen. Tôi cần phải quen nếu tôi muốn có được một anh Tây tốt, tử tế. Đó là quan niệm P rút ra sau một đời chồng Tây. Tôi đang mong tìm được một anh Tây như thế. Chỉ có điều, nếu đó là một điều kiện gắn kết thì tôi không chắc mình đã sẵn sàng hay chưa. Chẳng có gì là tuyệt đối. Anh của P và của tôi sẽ không thể giống nhau. 

Tôi yêu thiên nhiên. Tôi còn phải nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Nhưng tôi vẫn thường ngắm từ xa hay qua màn hình vô tuyến mà thôi. Tôi vẫn luôn sợ sự hùng vĩ của thiên nhiên ngoài thực tế. Như lúc này đây, tôi vừa đi một mình trong rừng vừa lo lắng. Nếu bất chợt có con gì? Nếu tôi trượt chân lao xuống triền dốc. Nếu...cứ vậy thì hỏi sao tôi đủ dũng cảm để sống một mình với "chàng" ở những nơi rừng rú thế này?!
---

Chị Ng đã dậy, đang tập yoga khi tôi về. Thực ra các động tác đó chỉ là khởi động. Chị không biết tôi đã tập nhiều năm hết các động tác cơ bản, nâng cao nên cứ nói không ngớt phải làm thế này, thế kia...Tôi chẳng buồn nói lại. Ban đầu tôi cho chị cũng có cái thần thái điềm tĩnh của một yogist chính hiệu. Tôi còn tự hỏi sao chị đạt được mức thư thái đến vậy. Rằng chắc không bao giờ chị bực tức, buồn phiền. Tôi đã tự hỏi, có bao giờ chị sùng sục như tôi trước khi đến đây. Tôi cho là không thể. Tại Lilly Pilly. Giữa môi trường trong lành đến thế này, giữa thiên nhiên hùng vĩ đến thế kia. Sự tĩnh lặng không còi xe. Chỉ có tiếng gió, tiếng chim, tiếng quạ. 


(Nhưng tôi hoàn toàn nhầm. Những ngày sau này tôi mới biết được chân tướng của một vẻ ngoài cố tỏ ra như vậy, các tác động ngược của những bạn đồng hành không phù hợp, những cố gắng hòa nhập quá sức...)

Thì bằng chứng là tôi đây. Từ lúc đặt chân đến Úc (trong một khu rừng rộng mười nghìn hecta tại đường Lilly Pilly), tôi đã như một con người khác hẳn. Không cáu giận, không buồn phiền với những thứ linh tinh. Đôi lúc cũng "tỏ thái độ" đôi chút với những điều mình không thích. Con người mà. Nhưng nhìn chung tôi còn ngạc nhiên với sự điềm tĩnh của mình. Hóa ra là vậy. Môi trường sống và những người xung quanh đã ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn tôi tưởng. 

Đã biết nguyên nhân rồi. Vậy giải pháp là gì? Tôi nên trốn chạy đến một nơi thật xa, thật hợp với mình? (có nơi như vậy trên trái đất này chăng?) Tôi nên tránh xa những người làm mình chán nản, buồn phiền? (Nếu là xã hội thì dễ rồi. Nếu ở chỗ làm thì cùng lắm là bỏ làm. Nếu trong gia đình liệu có thể bỏ tất?) Tôi nên sống với con người thật của mình? (Con người thật của tôi là ai? Một người chuyên làm thương mại kỳ cựu hay phải tính toán đến tiền. Hay một người lãng xẹt có thể sống với "một túp lều tranh hai trái tim vàng" như tôi từng nghĩ?)

Có quá nhiều điều nên rồi nếu nhưng lại quá xa vời, thiếu hiện thực. Vậy tôi phải làm sao? Tôi nên bắt đầu với việc tự thân vui vẻ, thư thái như hô khẩu hiệu với P mấy hôm nay. "Tôi rất yêu thiên nhiên" - Tôi bắt đầu câu thần chú của mình. Hy vọng nhờ nó tôi sẽ có được sức mạnh tìm kiếm cho mình một điều gì đó đặc biệt trong chuyến đi này, chuyến đi đến đất nước của những con người sẵn sàng xả thân cho thiên nhiên. (Tôi đang ở Lilly Pilly, một con đường nhỏ trong địa phận Wilson's creek).

Tôi cần đạt được sự tĩnh lặng tâm hồn một cách tự nhiên, tự có. Để xem. Mới sang ngày thứ ba. Còn nhiều thời gian để kiểm nghiệm.
---

Mưa to. Chúng tôi không đi Gold Coast như dự định mà rời Lilly Pilly, dừng ngang thị trấn Mullumbimby cách nhà Hans 5km. Mọi người mải mê xem đồ cũ. Tôi thì nóng ruột vì không gặp được chàng phi công nóng bỏng như dự định. 

Tôi thích sự tự do hiện tại của mình. Tôi đang ở đây để hiểu bản thân chứ không phải để đoán và chiều theo mọi người. Điều đó làm tôi thấy vui. Ít nhất một lần trong đời, nhiều ngày liền, tôi vẫn đang giữ vững lập trường của mình. 

Trời đã tạnh. Tôi ước mình đang lang thang với chàng phi công của mình. Không ràng buộc. Không lo nghĩ về tương lai. Chỉ hai chúng tôi. Một chút lãng mạn ngọt ngào.

Tôi tôn trọng cách sống và hưởng thụ của những người bạn mới quen. Chỉ có điều, nhu cầu hiện tại của tôi không giống họ. 

Khi bạn vừa ly hôn chưa được một tháng. Khi bạn vừa bỏ việc chưa được một tuần. Bạn sẽ làm gì? Chắc hẳn nhiều người khuyên bạn cứ khóc nếu thấy nhẹ lòng. Tôi không còn lặng lẽ chui vào góc tối nào đó để khóc như bao năm trước. Tôi của ngày hôm nay đã không khóc như thế. Nước mắt chưa cạn. Chỉ là tôi không nghĩ khóc có thể giải quyết được gì. Thay vào đó, tôi nghĩ hay hơn nếu lên mạng tìm bạn tán tỉnh vài câu, hẹn hò vu vơ...

Labels: , , , , , , , , ,